20/05/2024

20/05/2024
20/05/2024
Chiến tranh Việt Nam luôn là đề tài khơi gợi nhiều nguồn cảm hứng cho các nhà văn, nhà thơ. “Chân trần, chí thép” của James G.Zumwalt là một cuốn sách như thế. Tác giả tái hiện lịch sử về cuộc chiến tranh Việt Nam trên thông tin của 200 cuộc phỏng vấn mà những câu chuyện trong nó đều gắn với một con người cụ thể. Đó có thể là câu chuyệncủa một cô văn công, có thể là một vị tướng, cũng có thể là một dân thường…Mỗi một câu chuyện lại đem đến cho tôi một cảm giác khác nhau. Có những câu chuyện nói về việc chữa trị thương binh thực sự đã khiến tôi nổi da gà vì sự thiếu thốn, về cách kể rất chân thực.
Khác với những cuốn sách khác khi viết về chiến tranh nước nhà tôi từng đọc , đây là cuốn sách đầu tiên về chiến tranh được viết bởi 1 người ở bên kia chiến tuyến viết về chiến tranh Việt Nam thời kỳ chống Mỹ. Vì thế, những trang sách của “Chân trần chí thép” vô cùng chân thực và sinh động, giống như những góc máy quay thật gần, thể hiện được nhiều góc độ sâu sắc của cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ này. Cả James, anh trai và cha đều đã từng tham chiến tại Việt Nam. Cha của ông-đô đốc chỉ huy trưởng hải quân Mỹ ở Việt Nam cũng chính là người ra lệnh rải chất diệt cỏ gây nên nỗi ám ảnh mang tên “Chất độc màu da cam” cho người dân Việt Nam ta. Anh trai của ông cũng trở thành nạn nhân, mắc bệnh ung thư và qua đời sau đó. Nỗi đau mất người thân đã tác động đến James và cha của ông theo hai cách hoàn toàn trái ngược nhau. Ông nỗ lực hàn gắn, xoa dịu nỗi đau chiến tranh ở hai bên chiến tuyến. Còn James không thể buông bỏ hận thù với những người đã cướp đi đồng đội, bạn bè và người anh trai ông vô cùng yêu mến. Ông vẫn luôn cho rằng người Việt phải chịu trách nhiệm với sự mất mát của ông. Năm 1994 khi cùng cha sang Việt Nam, những cuộc gặp gỡ đã giúp cho James có cái nhìn khác về người Việt, cũng như về cuộc chiến người Mỹ đã thua vì thiếu một quyết tâm tương xứng. “Chân trần, chí thép” đã cho thấy sự chuyển biến trong nhận thức của một cựu quân nhân người Mỹ về chiến tranh Việt Nam cũng như thấy được sự tàn bạo, bất hợp lý của chiến tranh và đồng thời cũng nêu ra được vì sao có sự khác biệt về thống kê con số thương vong giữa hai bên. Khi cầm cuốn sách trên tay, bản thân tôi đã thực sự bị thu hút bởi hình ảnh trên trang bìa . Đó chính là hình ảnh của người lính với khiếm khuyết trên thân thể. Người lính đã bị mất đi bàn tay của cánh tay bên phải, nhưng anh vẫn cúi người dùng hai cánh tay mình để khuân một “miếng sắt” hay miếng đá gì đấy. Không chỉ hình ảnh vô cùng sâu sắc, tựa sách cũng vô cùng ấn tượng. Khi đọc và cảm nhận về những câu chuyện được James viết ra, có ba điều về cuốn sách này khiến tôi vô cùng tâm đắc. Trước hết là nói về lí tưởng. Đọc cuốn sách giúp tôi hiểu ra rằng: những người lính ở hai bên chiến tuyến đều chiến đấu cho những lí tưởng của riêng mình và chúng ta đã giành chiến thắng vì lý tưởng của chúng ta mạnh mẽ hơn. Trong quá trình tìm hiểu về địa đạo Củ Chi, James đã có cơ hội gặp gỡ thiếu tướng Trần Hải Phụng-tư lệnh của quân địa đạo Củ Chi. James đã vô cùng bất ngờ khi tướng Phụng kể cho ông nghe về vụ ám sát chỉ huy trưởng lực lượng hải quân Mỹ tại Việt Nam chính là cha của ông. Kết thúc câu chuyện tướng Phụng bắt tay ông và gửi cha của ông lời xin lỗi bởi vì ông cũng chỉ đang thực hiện nhiệm vụ của một người lính mà thôi. Câu chuyện giúp tôi hiểu rằng những người lính trên chiến trường không chỉ chiến đấu vì lí tưởng của mình mà còn thấu hiểu những mất mát, đau thương của đối phương. Mỗi một người tác giả gặp đều mang đến cho ông một câu chuyện khác nhau nhưng đều có một đặc điểm chung là nói về sự thiếu thốn. Không có một quân đoàn nào của người Việt đủ ăn. Tất cả mọi người vừa chiến đấu vừa phải lo từng bữa ăn bởi vì lương thực luôn trong tình trạng không đủ. Còn các bác sĩ quân y còn phải đối phó với những thiếu thốn trầm trọng hơn. Ngay trong lòng cuộc chiến, một người phụ nữ vừa mất chồng và con trai đã thắp nhang trên mộ của một phi công Mỹ với lời thì thầm: “ Cầu mong hương hồn chú sớm được trở về với gia đình bên Mỹ”. Nỗi đau chiến tranh không trừ bất kỳ một bên nào và bà một người phụ nữ vừa mất người thân đã thấu hiểu được điều đó. Sau tất cả, thì tác giả đã nhận ra một điều là mỗi một chính phủ đều có một cách thức khác nhau để thực hiện yêu cầu chính đáng của người dân nước mình. Và đối với người Việt đó là hoà bình. Vì hòa bình người Việt sẵn sàng đánh đổi tất cả, vì hoà bình người Việt sẵn sàng gác lại quá khứ hướng đến tương lai để giúp những người Mỹ tìm kiếm hài cốt của đồng đội trong khi những người thân của mình vẫn còn nằm lại đâu đó trên chiến trường chưa được tìm thấy. Qua cuốn sách, bản thân tôi không chỉ cảm nhận thêm nhiều điều về cuộc chiến tàn khốc mà nhân dân ta phải chịu đựng suốt nhiều năm, mà còn thêm một lần nhìn lại, trân trọng quá khứ hào hùng, đồng thời thấu hiểu chiến tranh theo một cách mới mẻ hơn. Nó cũng khiến tôi càng cảm phục tinh thần quả cảm, ý chí mạnh mẽ của những con người đã một phần làm nên lịch sử nước nhà. Và chúng ta là những đứa trẻ, là thế hệ trẻ cho dù lớn lên ở chiến tuyến nào đichăng nữa cũng có trách nhiệm xây dựng quê hương mình ngày càng tươi đẹp, phát triển hơn để xứng đáng với mồ hôi, xương máu của lớp cha anh đi trước mà chúng ta mới có được hoà bình, hạnh phúc ngày hôm nay.
Tôi thực sự cảm thấy bản thân may mắn khi được vô tình biết đến và được đọc cuốn sách này. Và cũng không quá khi nói rằng tác phẩm là một lời cảm phục của tác giả đối với nhân dân Việt Nam.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
13/12/2025
13/12/2025
Top thành viên trả lời