Phân tích bài thơ thưa thầy-Hữu Thỉnh

thumb up 0
thumb down
Trả lời câu hỏi của Nhii Yến
  • Câu trả lời phải chính xác, đầy đủ dựa trên kiến thức xác thực:
    • ✔ Đối với câu hỏi trắc nghiệm: Đưa đáp án lựa chọn + giải thích lý do chọn đáp án.
    • ✔ Đối với câu hỏi tự luận: Đưa lời giải và đáp án cho câu hỏi.
    • ✔ Đối với câu hỏi trả lời ngắn: Đưa ra đáp án + giải thích lý do.
    • ✔ Chấp nhận sử dụng ảnh do thành viên viết tay, ảnh cần rõ nét, không bị mờ, vỡ ảnh.
  • Sử dụng ngôn ngữ rõ ràng, dễ hiểu.
  • Tránh đưa ra các ý kiến cá nhân mang tính chất chủ quan.
  • Nếu sử dụng thông tin từ nguồn khác, phải trích dẫn nguồn đầy đủ và chính xác.
  • Tuyệt đối không được sao chép các thông tin từ các trang khác, từ AI hoặc chatGPT.
CÂU TRẢ LỜI
avatar
Timi

14/08/2024

Trợ lý học tập AI - Câu trả lời này chỉ mang tính tham khảo
Hữu Thỉnh là một nhà thơ tiêu biểu của nền văn học Việt Nam, ông đã để lại cho chúng ta nhiều tác phẩm hay và ý nghĩa. Một trong số đó phải kể đến bài thơ “Thưa thầy”. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do với ngôn từ giản dị nhưng giàu cảm xúc, giúp người đọc hiểu hơn về tình yêu thương mà những thế hệ học trò dành cho các thầy cô giáo.
Mở đầu bài thơ, tác giả đã đưa ra lời chào hỏi vô cùng thân mật:
“Em chào thầy”
Câu nói này không chỉ đơn thuần là lời chào hỏi thông thường mà còn chứa đựng biết bao tình cảm yêu mến, kính trọng của nhân vật trữ tình đối với người thầy đáng kính. Từ “thầy” ở đây có lẽ không chỉ dùng để gọi một người cụ thể nào mà nó còn mang ý nghĩa khái quát, đại diện cho tất cả những người thầy trên khắp mọi miền Tổ quốc. Tiếp đến, nhân vật trữ tình đã bày tỏ niềm mong ước của mình khi trở thành một người giáo viên:
“Con sẽ làm thầy…
...
Nhớ lắm thầy ơi!”
Điệp ngữ “con sẽ” được lặp đi lặp lại nhiều lần như nhấn mạnh vào khát khao cháy bỏng ấy. Nhân vật trữ tình muốn trở thành một người giáo viên giỏi để truyền đạt kiến thức cho học sinh, đồng thời cũng muốn trở thành tấm gương sáng cho học trò noi theo. Không chỉ vậy, nhân vật trữ tình còn mong muốn bản thân sẽ luôn nhớ về công ơn dạy dỗ của thầy cô. Cụm từ “nhớ lắm thầy ơi” vang lên thật tha thiết, chân thành khiến người nghe không khỏi xúc động. Có thể thấy rằng, nhân vật trữ tình rất trân trọng và biết ơn những người thầy, người cô đã dìu dắt mình nên người.
Ở khổ thơ tiếp theo, nhân vật trữ tình đã bộc bạch nỗi lòng của mình trước sự hy sinh thầm lặng của những người lái đò:
“Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Cũng không đong đầy tấm lòng thầy”
Hình ảnh so sánh “đếm hết sao trời” gợi cho ta liên tưởng tới sự rộng lớn, mênh mông của bầu trời đêm. Còn hình ảnh ẩn dụ “tấm lòng thầy” chính là tấm lòng cao cả, vĩ đại của những người thầy, người cô. Dù có cố gắng đến mấy thì cũng không thể nào đong đếm được hết những hi sinh, vất vả mà họ đã trải qua. Những người thầy, người cô sẵn sàng bỏ ra cả thanh xuân tươi đẹp của mình để chèo lái con thuyền tri thức cập bến tương lai. Họ đã dành trọn vẹn tâm huyết của mình để dạy bảo học trò nên người. Và rồi, sau quãng thời gian gắn bó với nghề, mái tóc của thầy ngày càng bạc thêm, đôi mắt cũng trở nên thâm quầng vì thức khuya soạn giáo án. Tất cả những điều ấy đều xuất phát từ tấm lòng yêu thương học trò sâu sắc của những người lái đò.
Khổ thơ cuối cùng, nhân vật trữ tình đã gửi gắm lời hứa hẹn của mình:
“Lời thầy xưa đã nở tử đằng hoa
Cho em mùa vụ bội thu quả ngọt
Cuộc đời long lanh những giọt sương mai”
Những lời dạy bảo của thầy cô năm xưa giờ đã đơm hoa kết trái, đem đến cho nhân vật trữ tình những mùa màng bội thu. Đó không chỉ là mùa màng của lúa gạo, của nông sản mà còn là mùa màng của tri thức, của kinh nghiệm sống. Nhờ có thầy cô mà nhân vật trữ tình đã trưởng thành hơn, chín chắn hơn, đủ khả năng để đương đầu với những khó khăn, thử thách ngoài kia. Đồng thời, nhân vật trữ tình cũng tin rằng cuộc đời phía trước của mình sẽ tràn ngập ánh nắng mặt trời, giống như những giọt sương mai đang lấp lánh dưới ánh ban mai rực rỡ.
Bài thơ “Thưa thầy” đã sử dụng thành công thể thơ tự do, ngôn từ giản dị, gần gũi cùng giọng điệu chân thành, da diết. Qua đó, Hữu Thỉnh đã khắc họa thành công bức tranh nội tâm của nhân vật trữ tình - một người học trò luôn yêu quý và biết ơn thầy cô.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
0/5 (0 đánh giá)
thumb up 0
thumb down
0 bình luận
Bình luận
avatar
level icon

Nhii Yến Bài thơ Thưa thầy của nhà thơ Hữu Thỉnh viết năm 1981, lúc đó anh vừa bốn mươi; độ tuổi đã có sự từng trải cuộc sống. Thưa thầy cũng chính là những chiêm nghiệm sống của anh trên đường đời – Con đường bắt đầu từ những dòng kẻ đầu tiên. “Trước ngọn thước là con đường xa tắp”. Ngọn thước của thầy giáo đã chỉ ra một đường thẳng nhưng cuộc đời vốn không đơn giản thế. Giọng thơ điềm tĩnh có chút ngậm ngùi: “Và em tin, qua cay đắng vẫn tin/ Những ngọn suối không làm tan bóng lá”. Hữu Thỉnh thành công khi viết về những thân phận cỡ nhỡ, những hẫng hụt bằng lối thơ mang hồn vía dân gian trong ví von, trong giao cảm.

Thưa thầy là một lời thưa cũng chính là lời tự thú. Anh đã nhận ra: “Đã vấp ngã. Thưa thầy nhiều vấp ngã!/ Chẳng ở đâu xa, ở ngay giữa con người “. Câu thơ tự nhiên uốn khúc bậc thang như những chỗ ngoặt của cuộc đời khi mà: “Đời mau quá, vui buồn chưa kịp cũ”. Chỉ với mau và  đã tạo cho ta một trạng thái chênh vênh tốc độ và đậm nhạt thời gian. Vấp ngã ngay giữa con người là cách nhìn thẩm thấu và sâu sắc nhiều trực cảm. Hữu Thỉnh là thế, anh luôn thổn thức với đời bằng lắng lặng lắng sâu, bằng cách nói dung dị nhưng chạm được lõi hạt nhân tình người nhân hậu. Không phải ngẫu nhiên mà nhà thơ đã hai lần thảng thốt nhắc lại: “Đời mau quá“. Mới biết Thương lượng với thời gian(1)là một bản ký kết hết sức ngặt nghèo và tự nguyện. Nhà thơ đưa ra một vài hình ảnh tương phản. “Tóc thầy khói phủ”chứ không phải là tóc bạc và “Giáo án mong manh” đối với “Bão giật đời thường”. Chỉ vài nét chấm phá chan chứa cảm thông đã vẽ nên chân dung người thầy giáo trong gian khó đời thường. Hai câu thơ ám ảnh nhất trong bài: “Cây trước cửa gió ở ngoài trang vở/ Thầy một mình vật vã với văn chương”, lối nói bỏ ngỏ rất gợi của Hữu Thỉnh đã có hiệu quả tối đa chạm tới cõi trắc ẩn của lòng người. Cây trước cửa chứ không phải ngoài cửa vẫn chịu “Gió ngoài trang vở” có thể là cây đời cây người là cây thầy giáo gieo trồng với tay ra là có thể chạm được rưng rưng màu xanh sự sống với bao hi vọng. Bài học không chỉ khuôn trong trang vở; rõ ràng văn chương đích thực bao giờ cũng hướng tới cuộc đời. Người sáng tạo vật vã đã đành, người chuyển tải qua từng trang giáo án cũng vật vã không kém: “Thầy một mình vật vã với văn chương”. Tôi nghĩ khó có thể thay thế được hai từ nào hay hơn vật vã trong văn cảnh này.

Với bài thơ Thưa thầy nhà thơ chỉ gợi mà không tả, chỉ tâm tình mà không đối thoại. Mở đầu bài thơ là con đường xa tắp bắt đầu từ ngọn thước của thầy thì kết thúc là con đường mưa bão trong bài giảng của thầy. Hành trình của Thưa thầy khép lại bằng tiếng giảng Kiều, một áng văn bất hủ bi thương. “Giở trang Kiều thầy giảng chạnh lòng đau”, đau trong day dứt trong nhận thức để mình sống tốt hơn với niềm tin yêu của thầy giáo. Đúng như Thơ chính là kinh nghiệm sống như nhà thơ Hữu Thỉnh đã từng đúc kết.


Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
0/5 (0 đánh giá)
thumb up 1
thumb down
0 bình luận
Bình luận

Nếu bạn muốn hỏi bài tập

Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút

Ảnh ads

CÂU HỎI LIÊN QUAN

FQA.vn Nền tảng kết nối cộng đồng hỗ trợ giải bài tập học sinh trong khối K12. Sản phẩm được phát triển bởi CÔNG TY TNHH CÔNG NGHỆ GIA ĐÌNH (FTECH CO., LTD)
Điện thoại: 1900636019 Email: info@fqa.vn
location.svg Địa chỉ: Số 21 Ngõ Giếng, Phố Đông Các, Phường Đống Đa, Thành phố Hà Nội, Việt Nam.
Tải ứng dụng FQA
Người chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Đào Trường Giang Giấy phép thiết lập MXH số 07/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 05/01/2024
Copyright © 2023 fqa.vn All Rights Reserved