
28/11/2025
28/11/2025
Câu 1: Nêu nội dung của đoạn trích trên?
Nội dung chính của đoạn trích là: Kỉ niệm sâu sắc, bâng khuâng của nhân vật "tôi" về buổi tựu trường đầu tiên trong đời, đồng thời thể hiện tình cảm âu yếm, dịu dàng của người mẹ dành cho con trai. Đoạn trích tập trung vào việc khơi gợi dòng cảm xúc, hồi tưởng, và tái hiện lại không khí, cảnh vật buổi sáng mùa thu trên đường đến trường cùng mẹ.
Câu 2: Chi tiết nào báo hiệu thời điểm tác giả nhớ lại những kỷ niệm buổi tựu trường?
Chi tiết báo hiệu thời điểm tác giả nhớ lại những kỷ niệm buổi tựu trường là các yếu tố cảnh vật và cảm xúc vào cuối thu hằng năm:
Cảnh vật: "lá ngoài đường rụng nhiều", "trên không có những đám mây bàng bạc".
Cảm xúc: "lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường."
Những hình ảnh và cảm xúc quen thuộc này đã trở thành tín hiệu, chiếc cầu nối để tác giả sống lại không khí của buổi sáng đầu tiên đi học.
Câu 3: Qua đoạn văn, em nhận xét gì về tình cảm của người mẹ đối với nhân vật "tôi"? Chi tiết nào bộc lộ rõ nhất điều đó?
Nhận xét: Tình cảm của người mẹ đối với nhân vật "tôi" là tình yêu thương âu yếm, dịu dàng, trìu mến và đầy che chở. Người mẹ đã mang đến sự an toàn, trấn an nỗi bỡ ngỡ, rụt rè của đứa con trong bước ngoặt quan trọng của cuộc đời.
Chi tiết bộc lộ rõ nhất:
"Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp." (Đặc biệt là từ láy "âu yếm" và hành động "nắm tay" vừa nâng niu, vừa dẫn dắt).
Chi tiết gián tiếp là việc tác giả mô tả: "thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường". Việc mẹ che chở bằng nón, nắm tay con, đi cùng con thể hiện sự thấu hiểu và sẻ chia cảm giác lạ lẫm, bỡ ngỡ của con.
Câu 4: Truyện ngắn Tôi đi học là một truyện ngắn giàu chất thơ. Theo em, điều gì tạo nên đặc điểm ấy (về nội dung, hình thức, ngôn ngữ)?
Truyện ngắn Tôi đi học được đánh giá là giàu chất thơ (chất lãng mạn, bay bổng) nhờ vào sự hòa quyện của ba yếu tố chính:
Về Nội dung (Cảm xúc):
Truyện tập trung khắc họa thế giới kỉ niệm trong sáng, thuần khiết của tuổi thơ.
Cảm xúc chủ đạo là sự bâng khuâng, hoang mang, rụt rè nhưng cũng đầy nao nức, tưng bừng rộn rã của buổi đầu đến trường. Việc tập trung vào những rung động đầu tiên này tạo nên sự lãng mạn, nhẹ nhàng.
Về Hình thức (Cấu trúc và Ngôi kể):
Truyện sử dụng ngôi kể thứ nhất (xưng "tôi") và đi theo dòng hồi tưởng, dòng tâm trạng. Điều này giúp cảm xúc được trải dài, lan tỏa và thấm sâu, không bị ngắt quãng bởi cốt truyện hay sự kiện gay cấn. Cấu trúc hồi tưởng như một dòng thơ êm đềm, nhẹ nhàng đưa người đọc trở về quá khứ.
Về Ngôn ngữ và Hình ảnh:
Tác giả sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh và chất nhạc (ví dụ: "mây bàng bạc," "cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười").
Sử dụng nhiều từ láy, từ gợi cảm, tạo không khí dịu dàng, mơ màng ("nao nức," "hoang mang," "âu yếm," "rụt rè").
Cảnh vật (cuối thu, sương thu, gió lạnh) được miêu tả không chỉ bằng màu sắc mà còn bằng cảm xúc, tạo nên sự giao thoa giữa thiên nhiên và tâm hồn con người, làm tăng chất thơ cho tác phẩm.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời