Thanh Tịnh là cây bút chuyên viết về truyện ngắn và kí. Các tác phẩm của ông thường mang phong cách nhẹ nhàng, sâu lắng, thể hiện tâm hồn bình dị, trong trẻo của con người Việt Nam. Trong đó, “Chuyến xe cuối năm” là một tác phẩm tiêu biểu nhất. Truyện ngắn đã khắc họa thành công hình ảnh nhân vật Tâm – một chàng sinh viên nghèo với tấm lòng lương thiện, giàu tình yêu thương.
Truyện ngắn xoay quanh chuyến xe cuối năm chở những người lao động trở về quê sum họp với gia đình. Trên chuyến xe ấy, Tâm gặp gỡ và trò chuyện với rất nhiều người. Mỗi người lại có hoàn cảnh riêng, khiến cho Tâm cũng như độc giả cảm thương. Nhưng đáng chú ý nhất chính là cuộc trò chuyện giữa Tâm và bà cụ già. Khi Tâm giúp bà cụ tìm chỗ ngồi, bà cụ đã trả ơn cậu bằng một gói đồ ăn. Tuy nhiên, khi Tâm giải thích rằng cậu không đói, rằng cậu chỉ muốn giúp bà cụ thôi thì bà cụ đã vô cùng xúc động. Bà cụ nắm chặt tay Tâm và nói rằng: “- Cháu tôi ơi, thế là rồi cháu đã đền bù được tội lỗi cho má cháu rồi đấy”. Câu nói của bà cụ khiến cho Tâm vô cùng ngạc nhiên, bởi cậu không hiểu gì. Lúc này, bà cụ đã kể cho Tâm nghe về hoàn cảnh của mình. Rằng bà cụ có một người con gái, do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên đã bỏ con đi tha hương cầu thực. Bây giờ, người con gái ấy đã mất, chỉ còn bà cụ trở về quê nhà. Bà cụ mong rằng Tâm có thể nhận bà cụ làm chị em kết nghĩa, để bà cụ có người nương tựa khi trở về quê hương. Trước lời đề nghị bất ngờ của bà cụ, Tâm đã đồng ý ngay. Cậu cảm thấy đây chính là duyên phận, là cơ hội để mình đền bù lỗi lầm cho má nuôi ở kiếp trước. Từ đó, Tâm và bà cụ luôn giữ liên lạc, hằng năm Tâm đều trở về quê thăm bà cụ.
Có thể thấy, Thanh Tịnh đã xây dựng hình tượng nhân vật Tâm với tấm lòng lương thiện, giàu tình yêu thương. Khi giúp đỡ bà cụ tìm chỗ ngồi, Tâm chỉ nghĩ đơn giản rằng đó là việc nên làm, là trách nhiệm của một người trưởng thành. Tuy nhiên, hành động ấy lại mang ý nghĩa đặc biệt đối với bà cụ. Nó không chỉ giúp bà cụ tìm được chỗ ngồi thoải mái, mà còn giúp bà cụ tìm lại được người thân. Đồng thời, việc Tâm đồng ý kết nghĩa chị em với bà cụ cũng cho thấy cậu là một người có tấm lòng nhân hậu, biết quan tâm, chia sẻ với những người xung quanh.
Hình tượng nhân vật Tâm được khắc họa thông qua ngôn ngữ đối thoại và miêu tả ngoại hình, cử chỉ, lời nói. Về ngôn ngữ đối thoại, Thanh Tịnh đã sử dụng những câu hỏi đáp, trao đổi giữa Tâm và các nhân vật khác để thể hiện tính cách, suy nghĩ của nhân vật. Ví dụ, khi Tâm giúp bà cụ tìm chỗ ngồi, bà cụ đã nói: “- Cháu tôi ơi, thế là rồi cháu đã đền bù được tội lỗi cho má cháu rồi đấy”. Câu nói này cho thấy bà cụ rất cảm kích trước hành động của Tâm. Bà cụ coi Tâm như đứa cháu ruột thịt của mình, và hành động của Tâm chính là cách để Tâm đền bù cho má nuôi ở kiếp trước. Về miêu tả ngoại hình, cử chỉ, lời nói, Thanh Tịnh đã sử dụng những chi tiết như: “Tâm ngồi xuống bên cạnh bà cụ, mỉm cười nói: “- Bà cứ ngồi đây nghỉ ngơi, để cháu tìm chỗ cho bà ạ.”; “Bà cụ nắm chặt tay Tâm, giọng run run: “- Cháu tôi ơi, thế là rồi cháu đã đền bù được tội lỗi cho má cháu rồi đấy.” Những chi tiết này đã giúp người đọc hình dung rõ nét hơn về tính cách, suy nghĩ của nhân vật. Tâm là một người hiền lành, tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Qua hình tượng nhân vật Tâm, Thanh Tịnh đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa về tấm lòng lương thiện, giàu tình yêu thương. Tấm lòng ấy không chỉ mang lại hạnh phúc cho bản thân mình, mà còn mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh.