30/09/2025


30/09/2025
2 giờ trước
Apple_9RLocebRTtdNLGlFHQDzws4Oiq33
Qua đoạn trích, người đọc cảm nhận được sâu sắc tình cảm yêu thương, sự gắn bó thiêng liêng và niềm biết ơn vô bờ mà nhân vật "tôi" dành cho bà ngoại của mình. Đối với nhân vật "tôi", bà và ngôi nhà của ngoại chính là bến đỗ bình yên nhất sau những giông bão của cuộc đời. Tình cảm ấy trước hết được thể hiện qua những ký ức vô cùng sống động và thân thuộc: từ "mùi dầu gió nao nao", "bậc tam cấp" cho đến ánh nhìn vời vợi, giọng nói bùi ngùi và bàn tay thô ráp của bà. Đó không chỉ là những hoài niệm, mà là sự thấu hiểu và trân trọng sâu sắc từng hơi ấm thiết tha, tình yêu vô điều kiện mà bà đã chắt chiu qua bao tháng năm. Dù mai này có trưởng thành, có "bay cao cùng những vùng trời rộng lớn", nhân vật "tôi" vẫn luôn khao khát được làm "đứa cháu nhỏ của ngoại", được cúi đầu đi qua cánh cửa quen thuộc để tìm lại chính tâm hồn mình. Cảm xúc "rưng rưng", "cay mắt" khi đứng trước những giản dị chân phương in đậm dáng hình của bà chính là minh chứng cho một tình yêu kính thấu tận tâm can. Tình bà cháu trong đoạn trích không chỉ là một sợi dây tình cảm gia đình khăng khít, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, là chiếc nôi nuôi dưỡng và giữ gìn nét trong sáng, vẹn nguyên trong tâm hồn người cháu giữa cuộc sống bộn bề.
Chúc bạn học tốt!
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN