11/12/2025

11/12/2025
2 giờ trước
Thả anh ra, thả, thả, thả anh ra
Đừng mang thêm cơn suy, em quay lưng đi chẳng nói gì (chẳng nói gì)
Ngày hôm qua, tưởng rằng đẹp như hoa
Ngờ đâu là vực sâu, tâm hồn rách nát úa màu
Ân tình đã khâu, tơ trăng buông rèm cất nỗi đau
Đưa tay chạm vào giấc mộng, giật mình chẳng còn ai ngóng trông
Tâm hồn đánh rơi, rơi trong đêm say cạn tả tơi
Mang theo tình yêu chết lặng nơi con tim chẳng thể với tới
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Bóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mây đẩy trôi hững hờ
Người đến rồi bước đi đâu ngờ
Người đừng trói, trói cơn đau này
Những trầy xước đã đủ đầy
Em ơi, xin em hãy tự buông tha
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra
Thả anh ra, ra, ra nào
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra, hoh-oh
Tim anh đã trốc mái
Như căn nhà cũ tan hoang phôi phai
Đập nát hết những giấc mơ ta từng xây
Chỉ còn bóng tối trôi theo trong làn mây
Bay theo lối về đôi chân anh qua
Sương phủ kín mờ màu đêm dối trá
Không còn ánh mắt ngây thơ hồn nhiên
Người chiếm lấy thể xác khiến anh như thằng điên
Từng lời yêu giờ là điều cay đắng
Từng lời thương còn lại đường tay trắng
Bức tranh anh vẽ lên không tên
Chỉ muốn đốt cháy nhanh khiến tim mau quên
Một lần yêu bằng cả triệu lần đau
Đành chôn giấu tình này không ai thấu
Tình đã tắt, cắt vỡ làm đôi cung trăng đêm sầu (một, một)
Một hai ba
Lời mật ngọt tuôn ra
Rượu nồng cầm trên tay, ánh mắt đắm đuối uống đến say
Từng đêm qua
Chuyện mình đẹp như hoa
Ngờ đâu chỉ là mơ, anh ôm hình bóng như gã khờ
Ân tình đã khâu, tơ trăng buông rèm cất nỗi đau
Đưa tay chạm vào giấc mộng, giật mình chẳng còn ai ngóng trông
Tâm hồn đánh rơi, rơi trong đêm say cạn tả tơi
Mang theo tình yêu chết lặng nơi con tim chẳng thể với tới
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Bóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mây đẩy trôi hững hờ
Người đến rồi bước đi đâu ngờ
Người đừng trói, trói cơn đau này
Những trầy xước đã đủ đầy
Em ơi, xin em hãy tự buông tha
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Bóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mây đẩy trôi hững hờ
Người đến rồi bước đi đâu ngờ
Người đừng trói, trói cơn đau này
Những trầy xước đã đủ đầy
Em ơi, xin em hãy tự buông tha
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra
Thả anh ra, ra, ra nào
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra, hoh-oh
Thả anh ra, a-a (a-a-a-a)
Thả anh ra
Thả anh ra, ra, ra nào
Thả anh ra, a-a (a-a-a-a)
Thả anh ra
23/12/2025
Cao Đinh Khanh LyThả anh ra thả thả thả anh ra
Đừng mang thêm cơn suу
Ɛm quaу lưng đi chẳng nói gì...
Ɲgàу hôm qua
Tưởng rằng đẹp như hoa
Ɲgờ đâu là vực sâu
Tâm hồn rách nát úa màu...
Ân tình đã khâu
Tơ trăng buông rèm cất nỗi đau
Đưa taу chạm vào giấc mộng
Giật mình chẳng còn ai ngóng trông...
Tâm hồn đánh rơi
Rơi trong đêm saу cạn tả tơi
Mang theo tình уêu chết lặng
Ɲơi con tim chẳng thể với tới...
[Điệp khúc]
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Ɓóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mâу đẩу trôi hững hờ
Ɲgười đến rồi bước đi đâu ngờ...
Ɲgười đừng trói trói cơn đau nàу
Ɲhững trầу xước đã đủ đầу
Ɛm ơi xin em hãу tự buông tha...
Thả anh ra ra ra
Thả anh ra ra ra ra
Thả anh ra ra ra
Thả anh ra ra ra ra...
Thả anh ra ra ra
Thả anh ra ra ra ra
Thả anh ra ra ra...
[Lời 2]
Tim anh đã tróc mái
Ɲhư căn nhà cũ tan hoang phôi phai
Đập nát hết
Ɲhững giấc mơ ta từng xâу
Ϲhỉ còn bóng tối
Trôi theo trong làn mâу...
Ɓaу theo lối về đôi chân anh qua
Ѕương phủ kín mờ màu đêm dối trá
Không còn ánh mắt ngâу thơ hồn nhiên
Ɲgười chiếm lấу thể xác
Khiến anh như thằng điên...
Từng lời уêu giờ là điều caу đắng
Từng lời thương còn lại đường taу trắng
Ɓức tranh anh vẽ lên không tên
Ϲhỉ muốn đốt cháу nhanh
Khiến tim mau quên...
Một lần уêu bằng cả triệu lần đau
Đành chôn giấu tình nàу không ai thấu
Tình đã tắt cắt vỡ làm đôi
Ϲung trăng đêm sầu...
Một hai ba lời mật ngọt tuôn ra
Rượu nồng cầm trên taу
Ánh mắt đắm đuối uống đến saу...
Từng đêm qua
Ϲhuуện mình đẹp như hoa
Ɲgờ đâu chỉ là mơ
Anh ôm hình bóng như gã khờ...
Ân tình đã khâu
Tơ trăng buông rèm cất nỗi đau
Đưa taу chạm vào giấc mộng
Giật mình chẳng còn ai ngóng trông...
Tâm hồn đánh rơi
Rơi trong đêm saу cạn tả tơi
Mang theo tình уêu chết lặng
Ɲơi con tim chẳng thể với tới...
[Điệp khúc]
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Ɓóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mâу đẩу trôi hững hờ
Ɲgười đến rồi bước đi đâu ngờ...
Ɲgười đừng trói trói cơn đau nàу
Ɲhững trầу xước đã đủ đầу
Ɛm ơi xin em hãу tự buông tha...
[Điệp khúc]
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Ɓóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mâу đẩу trôi hững hờ
Ɲgười đến rồi bước đi đâu ngờ...
Ɲgười đừng trói trói cơn đau nàу
Ɲhững trầу xước đã đủ đầу
Ɛm ơi xin em hãу tự buông tha...
Thả anh ra ra ra
Thả anh ra ra ra ra
Thả anh ra ra ra
Thả anh ra ra ra ra...
Thả anh ra ra ra
Thả anh ra ra ra ra
Thả anh ra ra ra...
11/12/2025
Cao Đinh Khanh LyThả anh ra, thả, thả, thả anh ra
Đừng mang thêm cơn suy, em quay lưng đi chẳng nói gì (chẳng nói gì)
Ngày hôm qua, tưởng rằng đẹp như hoa
Ngờ đâu là vực sâu, tâm hồn rách nát úa màu
Ân tình đã khâu, tơ trăng buông rèm cất nỗi đau
Đưa tay chạm vào giấc mộng, giật mình chẳng còn ai ngóng trông
Tâm hồn đánh rơi, rơi trong đêm say cạn tả tơi
Mang theo tình yêu chết lặng nơi con tim chẳng thể với tới
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Bóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mây đẩy trôi hững hờ
Người đến rồi bước đi đâu ngờ
Người đừng trói, trói cơn đau này
Những trầy xước đã đủ đầy
Em ơi, xin em hãy tự buông tha
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra
Thả anh ra, ra, ra nào
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra, hoh-oh
Tim anh đã trốc mái
Như căn nhà cũ tan hoang phôi phai
Đập nát hết những giấc mơ ta từng xây
Chỉ còn bóng tối trôi theo trong làn mây
Bay theo lối về đôi chân anh qua
Sương phủ kín mờ màu đêm dối trá
Không còn ánh mắt ngây thơ hồn nhiên
Người chiếm lấy thể xác khiến anh như thằng điên
Từng lời yêu giờ là điều cay đắng
Từng lời thương còn lại đường tay trắng
Bức tranh anh vẽ lên không tên
Chỉ muốn đốt cháy nhanh khiến tim mau quên
Một lần yêu bằng cả triệu lần đau
Đành chôn giấu tình này không ai thấu
Tình đã tắt, cắt vỡ làm đôi cung trăng đêm sầu (một, một)
Một hai ba
Lời mật ngọt tuôn ra
Rượu nồng cầm trên tay, ánh mắt đắm đuối uống đến say
Từng đêm qua
Chuyện mình đẹp như hoa
Ngờ đâu chỉ là mơ, anh ôm hình bóng như gã khờ
Ân tình đã khâu, tơ trăng buông rèm cất nỗi đau
Đưa tay chạm vào giấc mộng, giật mình chẳng còn ai ngóng trông
Tâm hồn đánh rơi, rơi trong đêm say cạn tả tơi
Mang theo tình yêu chết lặng nơi con tim chẳng thể với tới
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Bóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mây đẩy trôi hững hờ
Người đến rồi bước đi đâu ngờ
Người đừng trói, trói cơn đau này
Những trầy xước đã đủ đầy
Em ơi, xin em hãy tự buông tha
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Bóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mây đẩy trôi hững hờ
Người đến rồi bước đi đâu ngờ
Người đừng trói, trói cơn đau này
Những trầy xước đã đủ đầy
Em ơi, xin em hãy tự buông tha
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra
Thả anh ra, ra, ra nào
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra, hoh-oh
Thả anh ra, a-a (a-a-a-a)
Thả anh ra
Thả anh ra, ra, ra nào
Thả anh ra, a-a (a-a-a-a)
Thả anh ra
11/12/2025
Thả anh ra, thả, thả, thả anh ra
Đừng mang thêm cơn suy, em quay lưng đi chẳng nói gì (chẳng nói gì)
Ngày hôm qua, tưởng rằng đẹp như hoa
Ngờ đâu là vực sâu, tâm hồn rách nát úa màu
Ân tình đã khâu, tơ trăng buông rèm cất nỗi đau
Đưa tay chạm vào giấc mộng, giật mình chẳng còn ai ngóng trông
Tâm hồn đánh rơi, rơi trong đêm say cạn tả tơi
Mang theo tình yêu chết lặng nơi con tim chẳng thể với tới
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Bóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mây đẩy trôi hững hờ
Người đến rồi bước đi đâu ngờ
Người đừng trói, trói cơn đau này
Những trầy xước đã đủ đầy
Em ơi, xin em hãy tự buông tha
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra
Thả anh ra, ra, ra nào
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra, hoh-oh
Tim anh đã trốc mái
Như căn nhà cũ tan hoang phôi phai
Đập nát hết những giấc mơ ta từng xây
Chỉ còn bóng tối trôi theo trong làn mây
Bay theo lối về đôi chân anh qua
Sương phủ kín mờ màu đêm dối trá
Không còn ánh mắt ngây thơ hồn nhiên
Người chiếm lấy thể xác khiến anh như thằng điên
Từng lời yêu giờ là điều cay đắng
Từng lời thương còn lại đường tay trắng
Bức tranh anh vẽ lên không tên
Chỉ muốn đốt cháy nhanh khiến tim mau quên
Một lần yêu bằng cả triệu lần đau
Đành chôn giấu tình này không ai thấu
Tình đã tắt, cắt vỡ làm đôi cung trăng đêm sầu (một, một)
Một hai ba
Lời mật ngọt tuôn ra
Rượu nồng cầm trên tay, ánh mắt đắm đuối uống đến say
Từng đêm qua
Chuyện mình đẹp như hoa
Ngờ đâu chỉ là mơ, anh ôm hình bóng như gã khờ
Ân tình đã khâu, tơ trăng buông rèm cất nỗi đau
Đưa tay chạm vào giấc mộng, giật mình chẳng còn ai ngóng trông
Tâm hồn đánh rơi, rơi trong đêm say cạn tả tơi
Mang theo tình yêu chết lặng nơi con tim chẳng thể với tới
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Bóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mây đẩy trôi hững hờ
Người đến rồi bước đi đâu ngờ
Người đừng trói, trói cơn đau này
Những trầy xước đã đủ đầy
Em ơi, xin em hãy tự buông tha
Giọt lệ đắng vắng em đi rồi
Bóng dáng khuất sau lưng đồi
Làn mây đẩy trôi hững hờ
Người đến rồi bước đi đâu ngờ
Người đừng trói, trói cơn đau này
Những trầy xước đã đủ đầy
Em ơi, xin em hãy tự buông tha
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra
Thả anh ra, ra, ra nào
Thả anh ra, a-a
Thả anh ra, a-a-a
Thả anh ra, ra, ra, hoh-oh
Thả anh ra, a-a (a-a-a-a)
Thả anh ra
Thả anh ra, ra, ra nào
Thả anh ra, a-a (a-a-a-a)
Thả anh ra
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
27/01/2026
Top thành viên trả lời