
16/05/2026
16/05/2026
Trong chương trình Tiếng Việt 5, em đặc biệt ấn tượng với câu chuyện "Một người hùng thầm lặng". Đó là câu kể về bác sĩ A-lếch-xăng-đơ Yéc-xanh – một người không chỉ có trí tuệ uyên bác mà còn có một trái tim nhân hậu, luôn hết lòng vì sự sống của con người.
Năm 1894, khi dịch hạch – "cái chết đen" kinh hoàng – đang càn quét khắp Hồng Kông, bác sĩ Yersin đã có mặt tại đây. Dưới cái nắng gay gắt và không khí đặc quánh mùi chết chóc, ông không ngần ngại dựng một túp lều tranh sơ sài ngay gần bệnh viện để làm nơi nghiên cứu.
Trong khi những đoàn chuyên gia khác làm việc trong các phòng thí nghiệm sang trọng nhưng chưa tìm ra kết quả, Yersin vẫn miệt mài bên chiếc kính hiển vi cũ kỹ. Đôi mắt ông đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng ánh lên tia sáng quyết tâm lạ thường. Ông nhẹ nhàng trò chuyện với những người bệnh đang đau đớn như an ủi những người thân ruột thịt, tiếp thêm cho họ hy vọng sống.
Sáng tạo nhất là khoảnh khắc ông tìm ra vi khuẩn gây bệnh. Khi nhìn thấy những tế bào lạ dưới kính hiển vi, ông dường như nín thở, đôi tay run run vì xúc động. Ông hiểu rằng mình vừa mở ra cánh cửa cứu sống hàng triệu người. Thay vì giữ bản quyền để trở nên giàu có, ông đã công bố phát minh của mình cho cả thế giới.
Sau đó, ông chọn gắn bó cuộc đời mình với mảnh đất Nha Trang, Việt Nam. Người dân nơi đây vẫn thường kể cho nhau nghe về một ông Tiên nhân hậu. Mỗi buổi chiều, ông thường dạo bước trên bãi biển, túi áo luôn đầy những viên kẹo nhỏ để chia cho lũ trẻ nghèo. Ông tận tình chữa bệnh không lấy tiền, thậm chí còn giúp đỡ những gia đình sa sút.
Bác sĩ Yersin đã ra đi, nhưng hình ảnh một "người hùng thầm lặng" vẫn mãi in đậm trong tâm trí em. Câu chuyện dạy em rằng, sự vĩ đại không nằm ở những điều lớn lao, phô trương, mà nằm ở sự hy sinh thầm lặng và lòng yêu thương con người vô điều kiện. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để có thể góp phần nhỏ bé của mình giúp ích cho xã hội như ông.
Tôi là một cây khế già sống trong ngôi làng ven biển. Tôi chính là cây khế trong câu chuyện cổ tích Cây khế nổi tiếng.
Năm đó, vẫn như thường lệ, tôi ngủ say trong một góc vườn bị bỏ trống nhiều năm. Bỗng một ngày, có đôi vợ chồng trẻ dọn vào túp lều nhỏ cạnh tôi sinh sống. Nghe họ tâm sự tôi mới biết, thì ra bố của họ vừa qua đời, họ đã bị anh trai lấy hết gia sản rồi đuổi ra chỗ này, chỉ phân cho một cây khế là tôi. Thấy họ khó khăn, lại rất cần cù chăm sóc cho tôi. Nên tôi đã cố gắng cho ra thật nhiều quả ngọt, để giúp họ có thêm thu nhập. Ngờ đâu, ngày nọ có một con chim thần từ xa bay đến, ăn rất nhiều khế chín. Người chồng sốt ruột, liền ra tâm sự với chim, mong chim đừng ăn nữa. Thế là chim thần liền dặn anh ta may túi ba gang mang đi theo nó để lấy vàng bù cho những quả khế đã ăn. Nhờ vậy, gia đình anh ta trở nên giàu có, khiến tôi mừng lắm. Ngờ đâu, chỉ hơn hai tuần sau, người anh trai tham lam của anh ta lại sang nhà, xin đổi nhà cửa lấy tôi. Chắc hẳn là hắn ta cũng muốn làm giàu như em mình. Tuy nhiên, sau khi hắn theo chim rời đi thì chẳng thấy quay lại nữa. Mãi khi chim thần lại đến ăn khế, kể cho tôi nghe thì tôi mới biết rằng hắn đã mất tích trên biển rồi. Tất cả là do hắn quá tham lam, may túi những mười hai gang, nhét đầy vàng nên nặng quá, bị bão thổi bay xuống biển.
Kết cục ấy thật xứng đáng cho kẻ tham lam và độc ác như hắn. Còn tôi thì lại được người em hiền lành quay về chăm sóc. Và mỗi mùa khế chín, sẽ có người bạn chim thần ghé qua chơi.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời