
1 giờ trước
1 giờ trước
Bóng sương đen run rẩy nhẹ trong không trung, chiếc lưỡi hái khẽ ngân lên một tiếng o o lạnh lẽo rồi dịu lại. Dưới mũ trùm, khoảng không đen thẫm hướng về phía người đàn ông có chiếc đầu đồng hồ cát. Một giọng nói vang lên, không phải bằng âm thanh truyền qua không khí, mà như một luồng ý niệm cào xước thẳng vào tâm trí: “Ta… là ai? Đây là đâu?”
Vận Mệnh không trả lời ngay. Ông quay lại quầy bếp, dùng một chiếc khăn bông sạch sẽ chậm rãi lau khô những vệt nước mưa còn sót lại trên chiếc ô, rồi treo nó gọn gàng vào góc phòng. Các hạt cát trong lồng kính lấp lánh của ông đột ngột chảy nhanh hơn, như thể đang lật giở những chương sách của cuốn biên niên sử đại ngàn.
“Ngươi là một sự bắt đầu mới,” Vận Mệnh cất lời, giọng ông trầm ấm, thản nhiên như một người dẫn đường quen thuộc. “Kẻ tiền nhiệm của ngươi, Số 11, vừa mới tan biến vào hư không cách đây ba phút tại một bệnh viện vùng ngoại ô London, sau khi hoàn thành nhiệm vụ đưa tiễn linh hồn của một cụ già trăm tuổi. Và ngươi, được tạo ra từ sự ngọt đắng của sô cô la, sự kiên định của đá sông Nile, hơi thở cuối cùng của một loài sinh vật đã tuyệt chủng, một phần ký ức của Jacob, và chút vị chua chát của quả chanh năm mươi penny.”
Thần Chết số 12 cúi nhìn đôi bàn tay xương xẩu của mình. Thứ dung dịch ma mị từ chiếc vạc lớn giờ đây đã hóa thành những sợi xích vô hình, quấn chặt lấy cổ tay gầy guộc. Nó nhận thức được quyền năng của mình, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sức nặng của một xiềng xích vĩnh cửu.
“Nhiệm vụ của ta là gì?” bóng đen hỏi, chiếc mũ trùm hơi cúi xuống.
Vận Mệnh bước đến bên ô cửa sổ. Phía dưới kia, cơn mưa London đã biến đường phố thành một dòng sông ánh sáng nhòe nhoẹt bởi đèn xe. Ông đưa tay lên, những hạt cát bên trong chiếc cổ lơ lửng dừng lại một nhịp, rồi đảo chiều chuyển động.
“Ngươi không cần phải phán xét, cũng không cần phải thương xót. Việc của ngươi chỉ là cắt đứt sợi chỉ và dẫn lối,” Vận Mệnh nói, hướng 'ánh nhìn' về phía một góc phố nhập nhoạng, nơi một chiếc xe tải đang mất đà lao trên mặt đường trơn trượt. “Đêm nay, một người đàn ông tên Jacob sẽ uống say, và anh ta sẽ bước xuống lòng đường vào đúng mười một giờ bốn mươi bảy phút. Sợi tóc của anh ta trong chiếc vạc đã cháy rụi, đồng nghĩa với việc thời gian của anh ta đã cạn.”
Thần Chết số 12 siết chặt cán lưỡi hái. Trong hư vô đen thẫm của tâm trí nó, một tọa độ bản đồ của London bỗng chốc hiện lên rõ mồn một, cùng với một cái tên đang rực cháy: Jacob.
“Đi đi,” Vận Mệnh xoay người lại, bóng dáng ông bắt đầu nhạt nhòa dần vào không gian của tòa nhà không tồn tại. “Đừng chậm trễ. Bản giao hưởng của vạn vật không cho phép bất kỳ nốt nhạc nào vang lên sai nhịp.”
Một luồng gió lạnh buốt thốc lên từ lòng vạc, cuốn theo bóng sương đen và chiếc lưỡi hái sắc lạnh biến mất vào màn mưa đêm. Trong căn phòng nhung xám trên đỉnh Big Ben, chỉ còn lại tiếng tí tách của những giọt nước ngoài hiên và tiếng cát chảy đều đặn, vô tận.
1 giờ trước
Vận Mệnh đứng lặng một lúc, đôi mắt ánh vàng kim lơ lửng trong đồng hồ cát không chớp nhấp. Anh không ngờ người bán hàng đã nhận ra chiếc đồng hồ kỳ lạ trên cổ mình, hay thậm chí, đã gọi đúng danh hiệu bí ẩn của mình.
Người thu ngân không hề ngạc nhiên, chỉ nhẹ nhàng gõ vào bàn phím máy tính và in ra một tờ hóa đơn nhỏ. Anh ta nhìn Vận Mệnh với đôi mắt trầm lắng, như đã chờ đợi anh từ rất lâu rồi:
"Thầy không cần trả tiền nữa. Quả chanh này, tôi đã đặt sẵn cho một người tên là Thần Chết Số 12."
Vận Mệnh lắc đầu, tay anh khẽ chạm vào chiếc đồng hồ cát đang lơ lửng trên cổ. Hạt cát bên trong không còn di chuyển nữa, bế tắc tại điểm chính giữa, như thời gian đã dừng lại.
"Tôi không biết ai là Thần Chết Số 12. Tôi chỉ đến đây lấy thứ tôi cần."
Người bán hàng cười khẩy, đưa ra một chiếc hộp giấy được dán tem dâu đỏ:
"Thầy hãy mở xem. Đó là món hàng thầy đặt cách đây 3 tháng, khi anh đi qua cửa hàng này lần đầu tiên."
Khi Vận Mệnh mở hộp, một mùi hương trà xanh thơm ngào ngạt tràn ra không gian. Bên trong là một cốc trà ấm nóng và một tờ thư viết tay bằng chữ viết tay cũ kỹ:
"Tôi biết bạn đang tìm cách chặn dòng chảy của vận mệnh. Nhưng không phải mọi thứ đều có thể thay đổi bằng cách dừng lại dòng thời gian. Hãy đến trạm xe buýt số 12 ở cuối phố vào lúc 12 trưa, bạn sẽ tìm ra câu trả lời."
Đúng lúc đó, tiếng chuông báo giờ vang lên, âm thanh như tiếng kêu của con bọ cánh cứng. Vận Mệnh nhìn ra cửa sổ, thấy một chiếc xe buýt màu xanh dương đang dừng lại tại bến bên đường, biển số xe ghi rõ 12. Anh ta đặt hộp trà vào túi áo, bỏ qua người bán hàng và bước ra khỏi cửa hàng.
Khi anh đi qua bến xe, tài xế lái xe vẫy tay gọi anh:
"Lên xe thầy nhé. Xe này sẽ đưa thầy đến nơi anh muốn đến."
Vận Mệnh ngần ngại bước lên xe. Toàn bộ xe chỉ có tài xế duy nhất, không có bất kỳ hành khách nào. Khi cửa xe đóng lại, màn hình hiển thị tuyến đường thay đổi thành: "Điểm đến: Thế giới vận mệnh".
Anh ngồi xuống ghế bên cửa sổ, nhìn ra ngoài phố London đang bao phủ bởi mưa đêm. Chiếc đồng hồ cát trên cổ lại bắt đầu di chuyển, hạt cát rơi rơi từ nửa trên xuống nửa dưới, như thời gian đã bắt đầu chạy lại. Chỉ còn 12 giờ nữa, dòng chảy vận mệnh sẽ quay trở về luồng chính, và Vận Mệnh sẽ bị nuốt chửng vào vòng luẩn quẩn của số phận mãi mãi.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời