phần:
câu 1: Văn bản kể lại sự kiện tác giả cùng đồng nghiệp đi thăm con cái tại nơi sơ tán. (0.5đ
câu 2: Trong đoạn trích, những đứa trẻ ở nơi sơ tán đã trải qua cuộc sống thiếu thốn tình cảm củacha mẹ nhưng vẫn ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành và vui vẻ.
câu 3: . Qua lời kể, Xuân Phượng đã bộc lộ nỗi lòng thương nhớ, lo lắng cho các con khi phải sống xa các con. Từ đó, ta thấy bà là người phụ nữ giàu tình cảm, luôn yêu thương, chăm sóc, lo lắng cho gia đình.
câu 4: Tính xác thực của thể loại hồi kí được thể hiện qua những yếu tố sau:+ Thời gian cụ thể: Năm 1966-1967+ Địa điểm cụ thể: Hà Nội, Lạng Sơn, Bờ đê+ Nhân vật cụ thể: Tác giả, chồng tác giả, con trai, con gái, đồng nghiệp,...+ Sự kiện cụ thể: Cuộc sống khó khăn, vất vả trong thời kì kháng chiến chống Mỹ; việc di tản khỏi Hà Nội; việc đi thăm con cái tại nơi sơ tán; việc dạy học ở Bắc Giang; việc viết báo; việc tham gia biểu tình phản đối chính phủ Mỹ; việc chăm sóc sức khỏe cho người già và trẻ em; việc tổ chức các hoạt động vui chơi giải trí cho thanh niên; việc xây dựng nông thôn mới; việc phát triển kinh tế xã hội; việc bảo vệ môi trường; việc giữ gìn truyền thống văn hóa dân tộc; việc đấu tranh chống lại tệ nạn xã hội; việc giáo dục ý thức công dân; việc nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ; việc cải thiện đời sống vật chất và tinh thần cho nhân dân; việc tăng cường đoàn kết quốc tế; việc thúc đẩy hòa bình và hữu nghị giữa các dân tộc; việc bảo vệ độc lập và chủ quyền quốc gia; việc xây dựng nền tảng vững chắc cho tương lai đất nước.
câu 5: Phân tích hiệu quả của việc kết hợp thủ pháp trần thuật và miêu tả trong đoạn văn in đậm:
- Thủ pháp trần thuật: kể lại chuyến đi thăm con của tác giả.
+ Kể chi tiết về hành trình vất vả, khó khăn của người mẹ: "Mỗi sáng chủ nhật, tôi và năm, sáu chị em cùng cơ quan đạp xe đi thăm các cháu nơi sơ tán. Phía sau xe chất đầy mì, gạo, trái cây, củi... Toàn những thứ phải dành dụm cả tuần cả tháng cho các con."
+ Kể về tình cảm của người mẹ đối với con: "Tiếng cười lại vang lên, tan hết mệt nhọc. Các cháu chấp nhận cuộc sống xa cha mẹ một cách nhẹ nhàng. Buổi chiều là buồn nhất. Phong hỏi: "Bao giờ má lại lên?" Không dám trả lời con vì không biết bom đạn Mỹ trong mấy ngày đến có chừa mình hay không. Quãng đường trở về, chúng tôi không trao đổi với nhau một câu nào. Hình ảnh hai anh em ôm nhau đứng trên đê làng nhìn theo còn ám ảnh rất lâu...".
- Thủ pháp miêu tả: tái hiện khung cảnh chiến tranh khốc liệt, tàn phá nặng nề: "Trên bờ đê, lỗ nhổ mấy cái đầu trẻ con, chúng chờ đợi bố mẹ từ sớm tinh mơ. Tiếng cười lại vang lên, tan hết mệt nhọc".