
20/01/2025
20/01/2025
Trong gia đình, người mà em luôn xem là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất chính là bà ngoại. Bà không chỉ là người sinh thành ra mẹ em mà còn là người luôn bên cạnh, yêu thương và che chở cho cả gia đình em. Em nhớ nhất là vào một mùa đông năm em học lớp năm, em bị ốm rất nặng. Cơn sốt cao khiến em mê man suốt mấy ngày liền. Lúc đó, bố mẹ em đều bận công tác xa, chỉ có bà ngoại ở nhà chăm sóc em. Bà thức trắng đêm, liên tục chườm khăn ấm, pha nước chanh và nấu cháo cho em ăn. Giọng bà run run khi gọi em: “Ngoan ơi, ăn chút cháo cho khỏe nhé!”. Em vẫn nhớ như in cái cảm giác ấm áp từ bàn tay bà, từ hơi ấm của bát cháo hành. Khi em tỉnh lại, nhìn thấy đôi mắt bà đỏ hoe vì lo lắng, em đã cảm nhận được tình yêu thương bao la mà bà dành cho em. Bà xoa đầu em và nói: “Chỉ cần cháu khỏe lại là bà vui rồi”. Câu nói giản dị ấy đã trở thành động lực lớn lao giúp em vượt qua cơn bệnh. Kể từ đó, mỗi khi gặp khó khăn hay vấp ngã, em đều nhớ đến bà, nhớ đến tình yêu thương vô bờ bến mà bà dành cho em. Bà chính là “ngọn lửa” sưởi ấm tâm hồn em, là điểm tựa vững chắc giúp em vững tin bước tiếp trên con đường đời.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
02/07/2026