04/01/2026

04/01/2026
04/01/2026
Vừa kết thúc học kì I, nhà trường và hội phụ huynh thống nhất tổ chức một chuyến đi tham quan di tích lịch sử. Đây vừa là phần thưởng cho những nỗ lực, cố gắng trong học kì vừa qua mà đó còn là dịp để chúng em thêm hiểu biết về những truyền thống lịch sử quý giá của dân tộc. Là một chuyến đi chơi nhưng đồng thời cũng phục vụ thiết thực cho việc học của chúng em. Đó là chuyến đi thăm di tích lịch sử thành Cổ Loa.
Sau khi bàn bạc và thống nhất ý kiến, ban tổ chức đã quyết định đưa chúng em đi tham quan di tích lịch sử thành Cổ Loa, nơi thờ vua An Dương Vương và công chúa Mị Châu. Đây là di tích lịch sử nổi tiếng của Việt Nam, chứa đựng bài học dựng nước, giữ nước của các vua Hùng. Chúng em đã biết về di tích thành Cổ Loa thông qua truyền thuyết về An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy, nhưng đây là lần đầu tiên chúng em được đặt chân đến địa danh lịch sử, địa danh của những câu chuyện kì bí, hấp dẫn này.
Để bắt đầu chuyến tham quan, các lớp sẽ tập trung ở trường trước 6 giờ sáng. Sau đó mỗi lớp sẽ được cô giáo chủ nhiệm và đại diện hội phụ huynh của lớp đó cùng thực hiện chuyến đi lí thú này. Vì di tích thành Cổ Loa khá xa trường học nên sau ba mươi phút tập trung thì các đoàn xe bắt đầu chuyển bánh. Đây là lần đầu tiên cả lớp chúng em có một chuyến du lịch cùng nhau, lại là chuyến đi về một địa danh lịch sử nổi tiếng như vậy nên chúng em đều vô cùng háo hức, chờ mong.
Sau hai tiếng chạy xe, cuối cùng chúng em đã đến được di tích thành Cổ Loa, đến đây, chúng em được cô hướng dẫn viên du lịch nồng nhiệt tiếp đón và hướng dẫn hành trình cũng như giới thiệu, thuyết minh về khu di tích thành Cổ Loa này. Khu di tích Thành Cổ Loa nằm ở huyện Đông Anh, ngoại thành của thủ đô Hà Nội. Đây là nơi diễn ra câu chuyện dựng nước, giữ nước của vua Thục Phán An Dương Vương và câu chuyện tình yêu bi thảm của công chúa Mị Châu và con trai của Triệu Đà – Trọng Thủy.
Không gian của khu di tích thành Cổ Loa cũng cổ kính, trang nghiêm, mang màu sắc dân gian như trong những câu chuyện cổ, những mái nhà ngói đỏ, những cây đa, cây đề lớn, có lẽ chúng cũng đã sống qua rất nhiều năm rồi, là nhân chứng cho những sự kiện lịch sử. Trung tâm của di tích thành Cổ Loa chính là đền thờ An Dương Vương, đây là điện thờ chính nên rất rộng lớn và trang nghiêm, dẫn vào đền thờ phải đi qua một khoảng sân rộng lớn, hai bên sân có trồng rất nhiều cây cổ thụ, em có cảm tưởng những cây cổ thụ như những người hiền thần luôn ở bên, trung nghĩa với vua An Dương Vương vậy.
Ngôi đền có mái cong hình đầu rồng vô cùng trang nghiêm, trong điện được trưng bày những câu đối lớn bằng tiếng Hán. Chính giữa của điện thờ là một bức tượng An Dương Vương uy nghi trong bộ hoàng bào, ngồi từ trên cao nhìn xuống, cảm xúc chung của chúng em khi vào điện thờ An Dương Vương chính là sự tôn kính, tự hào. Hai bên điện thờ là những bức tượng của những vị quan có công với dân, với nước, những người hiền thần có công giúp vua An Dương Vương dựng nước.
Bên cạnh đền thờ An Dương Vương là một am nhỏ thờ công chúa Mị Châu, công chúa Mị Châu là con gái của vua An Dương Vương, vì ngây thơ, cả tin mà Mị Châu có một kết thúc thật bi thảm. Bức tượng công chúa Mị Châu trong am thờ là một bức tượng không đầu, nó làm cho em nhớ lại sự việc công chúa Mị Châu bị vua cha trừng phạt khi nghe Rùa Vàng kết tội, nhìn hình ảnh bức tượng không đầu khiến cho chúng em vô cùng xót xa cho người công chúa này. Nàng là một người ngây thơ, cả tin vì quá tin tưởng vào người chồng mà vô tình lộ bí mật quốc gia, dẫn đến bi kịch mất nước nhà tan. Theo em thì Mị Nương là một người đáng thương hơn đáng trách. Nhà thơ Tố Hữu cũng từng bày tỏ sự cảm thông đối với Mị Châu qua những vần thơ như sau:
Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu
Trái tim lầm chỗ để trên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm bể sâu
Đằng sau truyền thuyết về An Dương Vương, Mị Châu – Trọng Thủy là bài học về giữ nước, nhưng ta đều cảm thông cho sự dại khờ, thủy chung của công chúa Mị Châu cùng cái chết đầy oan nghiệt của nàng.
Chuyến tham quan di tích thành Cổ Loa là một chuyến đi thực sự bổ ích và lí thú, chúng em biết nhiều hơn về những câu chuyện lịch sử, được tận mắt chứng kiến những nơi diễn ra câu chuyện lịch sử ấy. Thông qua chuyến đi chúng em cũng thêm hiểu hơn về những bài học trên lớp, là cơ hội để chúng em mở mang sự hiểu biết.
04/01/2026
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm khiến bản thân không thể nào quên. Đối với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên tôi tự đi xe đạp một mình đến trường trong một buổi sáng mưa.
Hôm đó là đầu năm học mới. Bố mẹ bận việc nên không thể đưa tôi đi học như mọi ngày. Nhìn ra ngoài trời, những hạt mưa nhỏ rơi lất phất, con đường trước nhà ướt át và trơn trượt. Tôi vừa lo lắng vừa hồi hộp, bởi trước giờ tôi chỉ quen đi cùng bố mẹ. Sau một hồi do dự, tôi quyết định tự đạp xe đến trường, coi như thử thách bản thân.
Ban đầu, mọi việc diễn ra khá suôn sẻ. Tôi đạp xe chậm rãi, mắt nhìn thẳng phía trước, tay nắm chặt ghi đông. Nhưng đi được một đoạn thì mưa nặng hạt hơn, đường trơn khiến bánh xe trượt nhẹ. Có lúc tôi loạng choạng suýt ngã, tim đập mạnh vì sợ. Tôi hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải bình tĩnh rồi tiếp tục đi cẩn thận hơn.
Khi gần đến trường, xe tôi bất ngờ bị tuột xích. Tôi hoảng hốt dừng lại bên đường, không biết phải làm sao. Đúng lúc đó, một bác đi đường thấy vậy liền dừng xe lại giúp tôi lắp lại xích. Bác còn dặn tôi đi chậm và cẩn thận hơn vì trời mưa. Tôi lễ phép cảm ơn bác rồi tiếp tục hành trình. Cuối cùng, tôi cũng đến được trường, quần áo hơi ướt nhưng trong lòng nhẹ nhõm và vui sướng.
Trải nghiệm ấy tuy không quá lớn lao nhưng đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc. Tôi nhận ra mình đã trưởng thành hơn, biết tự lập và đối mặt với khó khăn thay vì sợ hãi. Mỗi khi nhớ lại buổi sáng mưa hôm đó, tôi vẫn thấy bồi hồi, bởi đó là lần đầu tiên tôi vượt qua nỗi lo của chính mình.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời