
04/01/2026
04/01/2026
Dưới đây là bài văn phân tích đoạn trích "Chị em Thúy Kiều" (trích Truyện Kiều – Nguyễn Du) đảm bảo tiêu chí ngắn gọn, súc tích nhưng vẫn đầy đủ những ý văn hay nhất.
Trong "Truyện Kiều", Nguyễn Du không chỉ thể hiện cái nhìn nhân đạo sâu sắc mà còn bộc lộ bút pháp nghệ thuật bậc thầy trong việc khắc họa chân dung nhân vật. Đoạn trích "Chị em Thúy Kiều" là một trong những đoạn thơ đẹp nhất, tiêu biểu cho bút pháp ước lệ tượng trưng và nghệ thuật tả người của thi hào dân tộc.
Bốn câu thơ đầu, Nguyễn Du khái quát vẻ đẹp chung của hai chị em Thúy Kiều:
"Thúy Kiều là chị, em là Thúy Vân Mai cốt cách, tuyết tinh thần Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười."
Với bút pháp ước lệ, tác giả ví cốt cách của hai chị em thanh cao như hoa mai, tâm hồn trong trắng như tuyết. Cả hai đều đạt đến sự hoàn hảo "mười phân vẹn mười", nhưng mỗi người lại mang một nét đẹp riêng biệt.
Đến với chân dung Thúy Vân, Nguyễn Du sử dụng những hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp nhất để miêu tả:
"Vân xem trang trọng khác vời Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang."
Vẻ đẹp của Vân là vẻ đẹp cao sang, phúc hậu, đoan trang. Khuôn mặt tròn trịa như mặt trăng, lông mày đậm nét như con ngài, miệng cười tươi như hoa, tiếng nói trong như ngọc. Đặc biệt, vẻ đẹp ấy hài hòa với thiên nhiên: "Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da". Từ "thua", "nhường" dự báo một cuộc đời bình lặng, êm đềm và hạnh phúc cho Thúy Vân.
Nếu Thúy Vân đã hoàn hảo, thì Thúy Kiều lại còn vượt xa giới hạn đó: "Kiều càng sắc sảo mặn mà / So bề tài sắc lại là phần hơn". Nguyễn Du tập trung tả đôi mắt Kiều – cửa sổ tâm hồn:
"Làn thu thủy nét xuân sơn Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh."
Đôi mắt trong trẻo như nước mùa thu, đôi lông mày thanh tú như dáng núi mùa xuân. Khác với sự hòa hợp của Vân, vẻ đẹp của Kiều khiến thiên nhiên phải "ghen", phải "hờn". Đây là nghệ thuật đòn bẩy và dự cảm về một số phận đầy sóng gió, "tài hoa bạc mệnh" của nàng. Không chỉ đẹp, Kiều còn là một thiên tài về cầm, kỳ, thi, họa, đặc biệt là tiếng đàn "não nhân" thể hiện một tâm hồn đa sầu đa cảm.
Cuối cùng, đoạn thơ khép lại bằng khung cảnh sinh hoạt gia phong, nề nếp của hai chị em:
"Phong lưu rất mực hồng quần Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê."
Tóm lại, bằng ngôn ngữ trau chuốt và bút pháp ước lệ truyền thống, Nguyễn Du không chỉ vẽ nên hai bức chân dung tuyệt mỹ mà còn gửi gắm vào đó những dự báo về định mệnh của nhân vật. Đoạn thơ là minh chứng cho tài năng bậc thầy và tấm lòng trân trọng vẻ đẹp con người của cụ Tiên Điền.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
8 giờ trước
8 giờ trước
Top thành viên trả lời