Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước luôn là sức mạnh to lớn giúp dân tộc Việt Nam vượt qua mọi khó khăn, thử thách, giành được những thắng lợi vẻ vang. Điều này đã được các nhà thơ tài hoa khắc họa một cách sinh động và sâu sắc qua hai đoạn thơ tiêu biểu: "Những buổi vui sao, cả nước lên đường..." (Chính Hữu) và "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước..." (Phạm Tiến Duật).
Đoạn thơ của Chính Hữu được sáng tác trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, thể hiện tinh thần lạc quan, tự tin và niềm tin chiến thắng của người lính. Hình ảnh "những buổi vui sao" gợi lên không khí hào hùng, sôi nổi của cuộc kháng chiến, khi cả nước cùng chung tay góp sức vì mục tiêu giải phóng đất nước. Câu thơ "cả nước lên đường" khẳng định sức mạnh tổng hợp của toàn dân tộc, tạo nên một khối thống nhất vững chắc. Hình ảnh "bờ tre", "trống giục" và "xôi nắm cơm đùm" thể hiện tình cảm gắn bó, đoàn kết của nhân dân, sẵn sàng chia sẻ, hỗ trợ lẫn nhau trong cuộc sống chiến đấu gian khổ. Đặc biệt, hình ảnh "súng nhỏ súng to" và "chiến trường chật chội" thể hiện sức mạnh quân đội, quyết tâm chiến thắng kẻ thù. Qua đó, đoạn thơ đã khắc họa một bức tranh đẹp về tinh thần đoàn kết, lạc quan của người lính trong thời kỳ kháng chiến.
Đoạn thơ của Phạm Tiến Duật được sáng tác trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, thể hiện tinh thần lạc quan, dũng cảm và quyết tâm chiến đấu của người lính. Hình ảnh "tiếng cười hăm hở" và "đầy sông đầy cầu" gợi lên không khí sôi nổi, hào hứng của tuổi trẻ lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng hòa bình và độc lập. Câu thơ "như cơn lốc" và "nhằm mặt trận tiến vào" thể hiện sức mạnh phi thường, quyết tâm chiến đấu của người lính, sẵn sàng xông pha vào trận mạc. Qua đó, đoạn thơ đã khắc họa một hình ảnh người lính trẻ trung, năng động, tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Hai đoạn thơ đều thể hiện tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước sâu sắc của người dân Việt Nam. Tuy nhiên, mỗi đoạn thơ lại có cách thể hiện riêng, phản ánh đặc trưng của thời đại và hoàn cảnh lịch sử. Đoạn thơ của Chính Hữu tập trung vào tinh thần lạc quan, tự tin và niềm tin chiến thắng, còn đoạn thơ của Phạm Tiến Duật lại nhấn mạnh tinh thần dũng cảm, quyết tâm chiến đấu và khát vọng hòa bình.
Tuy nhiên, dù được sáng tác trong hoàn cảnh nào, hai đoạn thơ vẫn toát lên tinh thần yêu nước nồng nàn, ý chí kiên cường bất khuất của dân tộc Việt Nam. Đó là nguồn động lực to lớn giúp dân tộc ta vượt qua mọi khó khăn, giành được độc lập, thống nhất đất nước.