Gia đình là tế bào của xã hội, góp phần làm cho xã hội văn minh hơn. Gia đình là nơi con người được sinh ra và lớn lên, bởi vậy mà nó có vai trò vô cùng quan trọng đối với cuộc sống của mỗi con người. Đặc biệt, tình mẫu tử trong gia đình có vai trò quan trọng, nó ảnh hưởng tới suy nghĩ và hành động của chúng ta.
Tình mẫu tử là tình cảm thể hiện mối quan hệ mẹ con. Mẹ là người mang nặng đẻ đau, đem ta đến với thế giới này. Chín tháng mười ngày mang thai, mẹ phải chịu biết bao mệt mỏi và vất vả. Sự vất vả ấy không thể nào kể hết bằng lời. Tiếp theo đó là những tháng ngày mẹ phải chăm sóc, nuôi nấng ta khôn lớn. Mẹ hi sinh tất cả, dành cho ta những gì tốt đẹp nhất. Ta lớn lên nhờ dòng sữa ngọt ngào của mẹ, được chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ. Mẹ giống như mặt trời chói lọi nhất trong thế giới rộng lớn này của con. Mỗi lần nhớ đến hình ảnh mẹ, trong con lại hiện lên bóng hình mẹ đang tần tảo khâu vá, hay chăm sóc đàn gà con trong vườn, nấu những món ăn ngon cho gia đình. Đôi bàn tay gầy gầy xương xương của mẹ đã chai sạn dần đi vì công việc vất vả. Thế nhưng đôi bàn tay ấy vẫn ấm áp lạ kì, truyền cho con hơi ấm tinh thần to lớn biết nhường nào. Mẹ luôn dành cho ta những tình cảm yêu thương, tốt đẹp nhất.
Trong xã hội hiện nay, trên báo chí hoặc ngoài đời thực, có rất nhiều những tấm gương về tình mẫu tử thiêng liêng. Chắc hẳn trong chúng ta đều biết đến câu chuyện của liệt sĩ Nguyễn Thị Nguyệt. Chị và chồng đều là những chiến sĩ công tác tại tiểu khu 60, huyện Đức Thọ, Hà Tĩnh. Năm 1968, chị Nguyệt mang thai người con đầu lòng được tám tháng thì nhận được tin dữ. Chồng và đoàn cán bộ của tỉnh Hà Tĩnh bị giặc phục kích và hy sinh gần hết. Mặc dù gia đình và đơn vị nhiều lần khuyên nhủ và vận động nhưng chị vẫn kiên quyết ở lại tiếp tế và chiến đấu. Ngày 27/1/1968, chị hạ sinh một bé gái trong hoàn cảnh vô cùng thiếu thốn. Ba ngày sau, chị cầm súng ra ngoài, giặc càn vào đồn, chúng ném lựu đạn làm cháu bé chết. Biết tin, chị xung phong lấp hố bom, mở đường cho xe ra trận. Tháng 5 năm ấy, chị quyết hi sinh thân mình để đánh chặn địch, bảo vệ đồng đội. Lúc hi sinh, chị đang ôm bức ảnh của con gái mình. Đó là những tấm gương sáng ngời về tình mẫu tử mà chúng ta cần noi theo.
Tình mẫu tử trước hết là tình cảm yêu thương, chở che, bao dung của người mẹ dành cho con. Không chỉ vậy, đó còn là sự kính trọng, yêu thương của những người con dành cho mẹ mình. Chúng ta được sống trong vòng tay yêu thương của mẹ, được mẹ bao bọc, che chở. Mỗi lần vấp ngã có mẹ nâng đỡ, mỗi lần buồn bã có mẹ vỗ về an ủi, mỗi lần thất vọng có mẹ khích lệ, động viên. Nhờ có tình mẫu tử mà chúng ta trưởng thành hơn, trở thành người có ích cho xã hội. Tình mẫu tử khiến tâm hồn ta thanh thản, khiến cuộc sống của ta trở nên ý nghĩa hơn.
Trong cuộc sống, vẫn còn có nhiều người phụ nữ hi sinh bản thân mình, chăm lo xây dựng gia đình, họ cũng là những người mẹ đáng ngưỡng mộ. Tuy nhiên, cũng có những người mẹ rắp tâm phá bỏ hay giết đi giọt máu của chính mình, nhẫn tâm đánh đập, bỏ rơi con cái, đẩy con mình vào những con đường sai trái. Những người như vậy thật đáng lên án.
Tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý vô cùng. Chúng ta cần trân trọng và biết ơn tình cảm ấy, đồng thời phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta.