

19/05/2026
19/05/2026
Trong bài thơ “Về làng” của Nguyễn Duy, nhân vật trữ tình bộc lộ những tình cảm sâu nặng, chân thành đối với quê hương và người cha lam lũ. Sau nhiều năm xa quê trở về, nhân vật trữ tình xúc động khi bắt gặp hình ảnh làng quê quen thuộc với “gốc cây, hòn đá cũ càng”, “trâu bò đứng đinh như ngàn năm nay”. Những hình ảnh bình dị ấy gợi cảm giác thân thương, gần gũi và chứa đựng bao kỉ niệm tuổi thơ. Đặc biệt, cảm xúc của nhân vật trữ tình tập trung nhiều nhất vào hình ảnh người cha. Cha hiện lên với dáng vẻ già nua, vất vả: “lưng trần bạc nắng thâm mưa”, “bụng nhăn lép kẹp”, nhưng vẫn luôn lạc quan, bao dung và giàu nghị lực. Điệp ngữ “Không răng! cha vẫn cười khì” được lặp lại nhiều lần như nhấn mạnh tinh thần mạnh mẽ, chất phác của người nông dân dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, mất mát. Qua đó, nhân vật trữ tình bộc lộ niềm thương yêu, kính trọng và xót xa trước cuộc đời nhọc nhằn của cha cũng như những đau thương mà chiến tranh để lại cho quê hương. Bên cạnh nỗi buồn là niềm tự hào về sức sống bền bỉ của người dân quê: họ vẫn lao động, vẫn hi vọng và gắn bó với ruộng đồng. Đến cuối bài thơ, nhân vật trữ tình nhận ra rằng những ước mơ của mình vẫn chưa thể đền đáp hết công lao và sự hi sinh của cha: “Để cha cuốc đất một đời chưa xong”. Câu thơ khép lại đầy day dứt, thể hiện tấm lòng biết ơn sâu sắc cùng tình yêu quê hương tha thiết của nhân vật trữ tình.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời