Trang chủ > Ngữ Văn

Giải bài tập Môn Ngữ Văn Lớp 10

Chuyên trang hỏi đáp & giải bài tập online Môn Ngữ Văn Lớp 10 miễn phí nhanh chóng và chính xác bởi các thầy cô và các bạn học sinh ưu tú
Banner app
banner giải đề, livestream
tham gia xóm học sinh của fqa
Đề ôn luyện vào 10 trên fqa
máy tính casio online
tra cứu điểm chuẩn ĐH-CD
tra cứu điểm vào 10
bảng tuần hoàn hóa học online
hỏi đáp với chatbot Timi
khoa học lập trình scratch
Câu hỏi trending
avatar
Thai Nguyen

26/02/2025

1 trả lời
Trả lời
avatar
level icon
Seendrella

09/02/2025

1 trả lời
Trả lời
avatar
level icon
Xxt Xd3

22/02/2026

1 trả lời
Trả lời
avatar
level icon
Dinh Chan

15/03/2025

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (5,0 điểm) Đọc đoạn trích sau: (1) [...] Nhưng phần lớn người Hà Nội lại say nó như mối tình đầy chờ đợi, đợi cứ sang thu được đắm mình vào một thứ hương tình không nơi nào có được. Có người cứ thắc thỏm từ khi con trăng đầu tháng thu sơ, nhẩm tính xem bao giờ hoa sữa nở như hôm nào có cốm Vòng, chim ngói. Có người đặt tên nó là Hương tình yêu, là Hoa Hà Nội. Người khác nữa cho nó là hồn, là mộng của sum họp, gần thì bâng khuâng, xa thì day dứt. Không ai lấy cây xà cừ, cây nhội, cây đa... làm cây Hà Nội, kể cả bằng lăng tím rực trời hay hoa phượng cháy đỏ mùa hè. Cứ phải là khắc khoải một mùi hương hoa sữa. [...] (2) Mùa thu thường không có hoàng hôn mà chỉ có những buổi chiều trắng đục. Đèn đường còn đứng sững, im lìm, nhắm mắt. Đó là lúc hoa sữa như một nhà thơ, ngồi trầm tư tìm ý thơ còn mông lung chưa định, như cô gái còn mải điểm trang chưa vội đến chỗ hẹn hò, như bữa cỗ cưới mới kê bàn ghế mà bát đũa còn nằm trong rổ. Đấy là lúc những “bé em” hoa sữa cũng đang sửa soạn hành trang từ trong sâu thẳm lòng hoa để chuẩn bị lên đường, đựng đầy hương trong tà áo dệt bằng cánh hoa và sương mỏng se se cảm giác, một lần này đi, sẽ không bao giờ trở lại lòng hoa, nên hương chẳng vội vàng. [...] Những hàng cây sữa thẳng vút, tuổi khoảng gần trăm đã thành kho nước hoa vô tận xức cho Hà Nội. (3) Có lần giữa Trường Sơn bom đạn, đồng hương gặp nhau, sau khi ăn no những món tưởng tượng, nào thịt bò kho cay chua, mặn ngọt, nào lạc rang húng lìu thơm nức, nào ngô nướng đầu ngõ Tràng An, cà phê Hàng Vôi, bánh giò Đờ Măng, người ta ôm nhau mà hỏi xem hương gì là hương Hà Nội. Tất cả đã òa lên tiếng nức nở khi đều nói chung tên một loài hoa phơ phất gió: Hoa sữa. Nếu đường Phan Đình Phùng và cuối phố Điện Biên Phủ cứ ngan ngát hoàng lan suốt đêm thu như thứ nước hoa Channel quí phái, thì hoa sữa phàm trần hơn, thế tục hơn, đậm đặc hơn, thức gọi hơn. Hoàng lan là cô gái cấm cung hơi ẻo lả vóc mai gầy. Còn hoa sữa lại là thiếu phụ “trông mòn con mắt”, mập mạp, má au lên sức sống tràn căng bừng bừng, đòi hỏi một điều gì dữ dội hơn, mê đắm hơn. [...] Không thể đếm hết đã có bao nhiêu bài thơ tình chứa hồn hoa cùng tinh chất thứ nhớ thương, thứ kỷ niệm, như một thời của mỗi đời người ấy. (4) Những ai từng kề vai đi trong đêm hương sữa của thu Hà Nội chắc không ai cần biết đến cái tên La tinh rất khó thuộc của nó [...] mà họ cứ đặt tên cho nó là cây che chở, là hoa đồng tình... bởi cây sữa như chiếc dù che, còn hương hoa như giục họ hãy ghé sát đầu vào nhau hơn nữa kẻo mai ngày sẽ nuối tiếc khôn nguôi. [...] (5) Những đôi người ấy đã ấm áp trong tổ uyên ương hay chia tay hai phương trời thương nhớ, hoa sữa cũng đều sẻ chia vơi đầy chuếnh choáng một mùa qua. Cuối đông, người Hà Nội đi trên đường, có lúc muốn giơ tay ra bắt lấy cái bông xù hay một con gì lơ lửng trêu đùa trước mặt. Quả sữa đấy, nó lang thang vô định, chưa biết gửi thân mình vào đâu; như số phận nàng Kiều có lúc dạt trôi như thế. Cây sữa chồn chân trong tháng cuối năm, chẳng ghen với Nhật Tân, Quảng Bá rậm rịch chờ xuân, cứ im lặng lùi vào hậu trường cuộc đời như kỷ niệm mỗi trái tim Hà Nội. Hoa sữa đã hát xong khúc hát có giai điệu lãng du đầy quyến rũ. Hương sữa đã khắc xong những đường khắc vào hồn người, ở lại đây mãi mãi, dù người đang ở đây hay đã biền biệt cuối chân trời. Loài hương ngào ngạt ấy hình như đã thành một mảnh nhỏ của hồn Hà Nội, đã kết tinh thành chất đắm say trong người trai, người gái tự bao giờ... và còn đến chưa biết tận bao giờ... (Trích Hoa sữa, Băng Sơn, dẫn theo http://vietnamthuquan.eu/) *Chú thích: Nhà văn Băng Sơn, tên thật là Trần Quang Bốn, sinh ngày 18/12/1932, quê gốc ở Bình Lục (Hà Nam), nhưng ông sinh ra và lớn lên ở Cẩm Giàng (Hải Dương) rồi lập nghiệp tại Hà Nội. Băng Sơn bắt đầu sự nghiệp văn chương khá sớm và đặc biệt nổi tiếng với những trang viết về Hà Nội. Ông là tác giả của nhiều tác phẩm văn xuôi ghi lại dấu ấn văn hóa của thủ đô như: Thú ăn chơi người Hà Nội (4 tập), Đường vào Hà Nội, Dòng sông Hà Nội, Phập phồng Hà Nội, Hà Nội 36 phố phường... Thực hiện các yêu cầu sau: Câu 1. Theo đoạn trích, cây hoa sữa được tác giả tập trung làm nổi bật với những đặc tính tự nhiên nào? Câu 2. Chỉ ra 01 câu văn chứa yếu tố tự sự và 01 câu văn chứa yếu tố trữ tình trong đoạn (3) của văn bản. Câu 3. Nêu hiệu quả của biện pháp lặp cấu trúc được sử dụng trong đoạn văn: Hoa sữa đã hát xong khúc hát có giai điệu lãng du đầy quyến rũ. Hương sữa đã khắc xong những đường khắc vào hồn người, ở lại đây mãi mãi, dù người đang ở đây hay đã biền biệt cuối chân trời. Câu 4. Nhận xét về cái “tôi” của tác giả thể hiện qua đoạn trích. Câu 5. Từ phát hiện của tác giả về ý nghĩa sâu sắc của hoa sữa đối với người Hà Nội, anh/chị suy nghĩ gì về giá trị của những điều nhỏ bé, bình dị đối với cuộc sống của con người? (trả lời 5 – 7 dòng)
1 trả lời
Trả lời
I. ĐỌC HIỂU (4,0 điểm) ​Đọc văn bản sau:​ Thứ Ba, ngày 11 tháng 4, 1944 Mình không biết nên bắt đầu từ đâu - nhiều điều đã xảy ra từ Ngày thứ Năm - khi mình viết cho bạn đây - mọi việc vẫn bình thường. Thứ Năm và Thứ Bảy cũng vậy. Vào tối Chủ Nhật lúc 9 giờ 30, Peter gõ cửa phòng chúng tôi. Anh chờ Bố mình lên tầng trên và giúp anh giải thích vài từ tiếng Anh. Nhưng mình không tin anh. Thật là kỳ lạ - mình nói với chị Margot, em nghĩ nhà có trộm . Mình đã đoán đúng. Chúng đang chui vào hầm chứa. Bố, ông Van Daan và Peter đang chạy nhanh xuống dưới. Chị Margot, Mẹ, bà Van Daan và mình ở lại chờ. Bốn người phụ nữ sợ hãi cần bàn ra tán vào với nhau, quả là như vậy! Sau đó chúng tôi nghe có tiếng động lớn, nhưng không ai trở lại cho đến lúc 10 giờ. Bố trông tái xanh khi người trở về với chúng tôi "Tắt đèn đi, và lên tầng trên mau! Cảnh sát sẽ đến đây ngay đấy!" . Những người đàn ông lại trở xuống dưới và chúng tôi vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra . Nhưng mười phút sau họ trở lại. Họ bảo bọn trộm phá cửa hầm chứa và ông Van Daan đã la lên "Cảnh sát". Họ cố đóng lại cửa nhưng bọn trộm lại đá sập. Sau đó có một người đàn ông và một người đàn bà trên đường chiếu đèn từ trên đường (sau này chúng tôi mới biết đó là ông Van Hoeven, người mang đến cho chúng tôi khoai tây, và vợ ông ta). Chúng tôi chờ đợi, chờ đợi trong bóng tối cho đến sau 11 giờ . Sau đó có nhiều tiếng ồn ào hơn bên dưới, đoạn có ai đó cố đẩy cửa tủ sách. Chúng tôi sợ đến khiếp. Tôi tưởng cảnh sát đến bắt chúng tôi. Nhưng sau đó người đó bỏ đi, ngôi nhà trở lại yên tĩnh. Chúng tôi phải giữ im lặng suốt đêm và dùng một cái thùng lớn để đi vệ sinh. Cố gắng ngủ trên sàn nhà . - Chúng ta phải giấu cái máy thu thanh! Bà Van Daan nói . - Nếu bọn chúng tìm được chúng ta, đâu có vấn đề gì chúng tìm được máy thu thanh hay không. Ông Van Daan đáp . - Chúng sẽ tìm được quyển nhật ký của Anne, Bố nói . - Chúng ta phải đốt nó đi thôi! Ai đó gợi ý . Ôi! Quyển nhật ký của mình! Nếu nó không còn, mình vẫn không còn! Nhưng rất may không ai làm việc đó. Lúc 7 giờ, chúng tôi gọi ông Kleiman, sau cùng Jan và Miep đến. Họ lại phải đến cảnh sát để trình báo về việc bọn trộm, và chúng tôi phải mất nửa tiếng để chùi nhà và sắp xếp mọi vật lại cho ngay ngắn. Cả một sự lộn xộn kinh khủng ! Đêm qua chúng tôi ở trong tình cảnh nguy hiểm thực sự. Thử nghĩ xem, cảnh sát đã đến sát bên cửa tủ sách và không tìm thấy chúng tôi. "Chúa đã cứu chúng con, cầu Chúa hãy cứu chúng con trong tương lai! Lời cầu nguyện của chúng tôi giờ đây là như thế . Kể từ đây, chúng tôi cũng phải cẩn thận hơn. Dussel sẽ đến làm việc của ông trong phòng tắm, và Peter phải đi tuần cả ngày giữa 8 giờ 30 và chính giờ 30 mỗi tối. Có ai đó nhận thấy cửa sổ Peter bị mở, do vậy anh phải đóng luôn. Điều đó nhắc nhở chúng tôi là những người Do Thái, và chúng tôi phải sống như những người tù nhân. Chúng tôi phải quên đi mọi cảm xúc cá nhân, phải can đảm và cương nghị. Một ngày nào đó chiến tranh sẽ qua đi. Lúc đó chúng tôi lại trở thành người và không chỉ người Do Thái. Ai đã làm cho chúng tôi chịu đau khổ như thế? Ai đã chia rẽ chúng tôi khỏi tất cả những người khác? Chúa đã làm chịu như thế, nhưng Chúa cũng sẽ nâng chúng tôi dậy. Có thể về sau này, nếu có người Do Thái nào sống sót, sự đau khổ của chúng tôi sẽ khuyên bảo cho con người điều gì đó. Có thể họ sẽ học được đôi điều về cái thiện, và vì sao chúng tôi phải chịu đau khổ. Chúng tôi không bao giờ có thể là người Hà Lan, hoặc người Anh - chúng tôi luôn là người Do Thái. Hãy can đảm! Đó là lối thoát. Chúa luôn chăm lo cho chúng ta. Qua dòng lịch sử, người Do Thái đã phải chịu đau khổ, nhưng họ mãi là người Do Thái, và sự đau khổ làm cho chúng tôi cương nghị hơn lên . Mình nghĩ mình sẽ chết đêm nay. Mình chờ đợi cái chết như một người lính. Nhưng giờ mình vẫn còn sống, mình muốn ở lại Hà Lan sau chiến tranh. Mình yêu Hà Lan. Mình yêu đất nước này, yêu tiếng nói dân tộc này. Mình muốn được làm việc tại đây. Nếu Chúa để cho mình sống, mình sẽ làm nhiều việc hơn việc Mẹ đã làm. Mình muốn tiếng nói của mình sẽ được mọi người nghe thấy. Mình sẽ đi vào thế giới và làm việc cho nhân loại. (Trích Nhật kí Anne Frank, Anne Frank, ) Thực hiện các yêu cầu: Câu 1. Chỉ ra các yếu tố phi hư cấu trong đoạn trích. Câu 2. Sự kiện chính mà nhân vật Anne Frank nhắc đến trong đoạn nhật kí trên là gì? Câu 3. Nêu tác dụng của yếu tố biểu cảm được sử dụng trong đoạn văn sau: Ai đã làm cho chúng tôi chịu đau khổ như thế? Ai đã chia rẽ chúng tôi khỏi tất cả những người khác? Chúa đã làm chịu như thế, nhưng Chúa cũng sẽ nâng chúng tôi dậy. Có thể về sau này, nếu có người Do Thái nào sống sót, sự đau khổ của chúng tôi sẽ khuyên bảo cho con người điều gì đó. Có thể họ sẽ học được đôi điều về cái thiện, và vì sao chúng tôi phải chịu đau khổ. Chúng tôi không bao giờ có thể là người Hà Lan, hoặc người Anh - chúng tôi luôn là người Do Thái. Câu 4. Qua những suy nghĩ của người viết được thể hiện trong văn bản, anh/chị có nhận xét gì về chủ thể trần thuật? Câu 5. Từ nội dung đoạn trích, anh/chị hãy rút ra suy nghĩ của bản thân về giá trị của cuộc sống hòa bình.
2 trả lời
Trả lời
1 trả lời
Trả lời
1 trả lời
Trả lời

Chọn lớp:

Tất cả
Đã trả lời
Chưa có câu trả lời
20,744 câu hỏi
avatar
level icon
Quân Đam

21/05/2026

Ngữ VănLớp 10

100đ

image legend Có hình ảnh

collection
thumb up 0
thumb down
3 trả lời
Trả lời
avatar
level icon
Hương Đỗ

17/05/2026

Ngữ VănLớp 10

10đ

image legend Có hình ảnh

collection
thumb up 0
thumb down
2 trả lời
Trả lời
avatar
level icon
Hương Đỗ

17/05/2026

Ngữ VănLớp 10

30đ

image legend Có hình ảnh

collection
thumb up 0
thumb down
2 trả lời
Trả lời
Ảnh ads
banner fqa app
Tải APP FQA Hỏi & đáp bài tập
app store ch play

Thành viên hăng hái

avatar
level icon
ft. Hoàng 4.190 Điểm
avatar
level icon
Anh Trí 2.680 Điểm
avatar
level icon
Ngọc Anh 2.570 Điểm
avatar
level icon
Katiee ୨୧ 2.450 Điểm
avatar
level icon
Ninh Hoàng 1.990 Điểm
Bạn có câu hỏi cần được giải đáp? banner-mini-bg.svg

Bộ sách giáo khoa

Lớp 12
Lớp 11
Lớp 10
Lớp 9
Lớp 8
Lớp 7
Lớp 6
Lớp 4
Lớp 3
Lớp 2
FQA.vn Nền tảng kết nối cộng đồng hỗ trợ giải bài tập học sinh trong khối K12. Sản phẩm được phát triển bởi CÔNG TY TNHH CÔNG NGHỆ GIA ĐÌNH (FTECH CO., LTD)
Điện thoại: 1900636019 Email: info@fqa.vn
location.svg Địa chỉ: Số 21 Ngõ Giếng, Phố Đông Các, Phường Đống Đa, Thành phố Hà Nội, Việt Nam.
Tải ứng dụng FQA
Người chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Đào Trường Giang Giấy phép thiết lập MXH số 07/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 05/01/2024
Copyright © 2023 fqa.vn All Rights Reserved