
20/06/2026
20/06/2026
Đảng ta luôn nhấn mạnh phương châm "Tự lực cánh sinh, dựa vào sức mình là chính" trong cuộc kháng chiến chống Pháp (1946 - 1954) vì những lý do chính sau:
• Sự chênh lệch về tương quan lực lượng: Khi mới bắt đầu kháng chiến, thực dân Pháp có ưu thế tuyệt đối về vũ khí và kinh nghiệm quân sự, trong khi ta còn thiếu thốn về mọi mặt. Việc tự lực giúp ta chủ động xây dựng lực lượng, không bị động chờ đợi.
• Bối cảnh quốc tế: Trong những năm đầu (1946 - 1950), Việt Nam bị bao vây bốn phía, chưa nhận được sự giúp đỡ trực tiếp từ các nước xã hội chủ nghĩa. Do đó, muốn tồn tại và phát triển, ta bắt buộc phải dựa vào sức mạnh của chính nhân dân mình.
• Giữ vững quyền chủ động và độc lập: Việc dựa vào sức mình giúp ta giữ vững quyền quyết định về đường lối quân sự và chính trị, tránh sự lệ thuộc hoặc can thiệp từ bên ngoài, đảm bảo cuộc kháng chiến đi đúng mục tiêu độc lập dân tộc.
• Khơi dậy lòng yêu nước và sức mạnh toàn dân: Phương châm này phát huy tối đa tinh thần đoàn kết, sự sáng tạo và nỗ lực của mọi tầng lớp nhân dân. Khi mỗi người dân đều ý thức được trách nhiệm "tự cứu lấy mình", sức mạnh kháng chiến sẽ trở nên vô hạn.
• Tạo tiền đề để tranh thủ sự ủng hộ quốc tế: Chỉ khi ta chứng minh được thực lực và quyết tâm chiến đấu của mình, ta mới có thể thu hút và tranh thủ hiệu quả sự giúp đỡ của bạn bè quốc tế sau này (như sau năm 1950).
Tóm lại: Đây là một quan điểm hoàn toàn đúng đắn, phản ánh quy luật của mọi cuộc chiến tranh giải phóng: Sự giúp đỡ bên ngoài là quan trọng, nhưng nỗ lực của bản thân dân tộc mới là nhân tố quyết định thắng lợi.
20/06/2026
Trong đường lối kháng chiến chống thực dân Pháp (1946 - 1954), Đảng ta luôn nhấn mạnh và kiên trì phương châm “Tự lực cánh sinh, dựa vào sức mình là chính” vì những lý do sau:
Xuất phát từ nguyên lý của chủ nghĩa Mác - Lênin: Sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp phải là sự nghiệp của chính bản thân quần chúng nhân dân. Không một lực lượng bên ngoài nào có thể làm thay cho nhân dân một nước trong cuộc đấu tranh giành và giữ độc lập.
Do thế cân bằng lực lượng ban đầu giữa ta và địch: Khi bước vào cuộc kháng chiến, thực dân Pháp có ưu thế tuyệt đối về quân sự, kinh tế, vũ khí và phương tiện chiến tranh hiện đại. Trong khi đó, nước ta là một nước nghèo, nền kinh tế kiệt quệ sau ách đô hộ, lực lượng vũ trang còn non trẻ, trang bị thô sơ. Muốn chiến thắng một kẻ thù mạnh hơn nhiều lần, ta cần thời gian để vừa chiến đấu vừa xây dựng lực lượng, chuyển hóa thế trận, và điều đó chỉ có thể thực hiện bằng chính nguồn lực trong nước.
Do hoàn cảnh quốc tế lúc bấy giờ: Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến (1946 - 1949), nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa nằm trong thế bị bao vây bốn phía, chưa có nước nào trên thế giới công nhận và giúp đỡ. Mọi nhu cầu cho cuộc kháng chiến từ lương thực, vũ khí, thuốc men đến quân trang đều phải tự cấp, tự túc dựa trên sự đóng góp của nhân dân và tinh thần tự tạo của quân đội.
Ý nghĩa chủ động của phương châm: Dựa vào sức mình là chính giúp ta giữ vững quyền chủ động về đường lối, chiến lược và chiến thuật, không bị phụ thuộc, ràng buộc hay chịu áp lực từ các yếu tố bên ngoài. Khi ta tự lực, tự cường và chứng minh được năng lực chiến đấu độc lập, ta mới tạo được uy tín để tranh thủ sự đồng tình, ủng hộ và giúp đỡ quốc tế một cách hiệu quả nhất sau này (từ năm 1950 khi các nước xã hội chủ nghĩa bắt đầu công nhận và viện trợ). Như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy: "Một dân tộc không tự lực cánh sinh mà cứ ngồi chờ dân tộc khác giúp đỡ thì không xứng đáng được độc lập".
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời