
20/06/2026
20/06/2026
1. Ngân hàng Trung ương (Kiểm soát nguồn cung tiền)
Tăng lãi suất: Là công cụ mạnh mẽ nhất. Khi lãi suất tăng, chi phí vay mượn cao hơn, làm giảm nhu cầu vay để đầu cơ (vào bất động sản hoặc chứng khoán), đồng thời khuyến khích người dân gửi tiết kiệm thay vì đầu tư rủi ro.
Tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc: Yêu cầu các ngân hàng thương mại phải giữ lại nhiều tiền mặt hơn. Việc này làm giảm khả năng cho vay và thu hẹp tổng cung tín dụng trong nền kinh tế.
Bán trái phiếu chính phủ (Nghiệp vụ thị trường mở): Ngân hàng Trung ương bán chứng khoán ra thị trường để rút bớt lượng tiền lưu thông, làm giảm thanh khoản dư thừa.
Thắt chặt điều kiện tín dụng (Macroprudential policies): Đặt ra các giới hạn khắt khe hơn đối với tỷ lệ cho vay trên giá trị tài sản (LTV) hoặc yêu cầu chứng minh thu nhập chặt chẽ hơn để tránh nợ xấu và hạn chế bong bóng tài sản.
2. Chính phủ (Điều tiết và Giám sát)Sử dụng chính sách thuế:
Đánh thuế cao đối với các giao dịch lướt sóng, thuế chuyển nhượng tài sản ngắn hạn, hoặc áp dụng thuế tài sản để giảm lợi nhuận kỳ vọng từ việc đầu cơ bất động sản hoặc chứng khoán.
Tăng cường quản lý và giám sát tài chính: Các cơ quan nhà nước kiểm soát chặt chẽ hoạt động của các quỹ đầu tư, công ty chứng khoán và hệ thống ngân hàng, ngăn chặn tình trạng thao túng giá hoặc nới lỏng tiêu chuẩn cho vay.
Minh bạch hóa thông tin: Yêu cầu các doanh nghiệp và thị trường công bố thông tin tài chính chính xác, giúp nhà đầu tư đưa ra quyết định dựa trên giá trị thực thay vì tâm lý đám đông.
Điều chỉnh nguồn cung (Đặc biệt trong thị trường bất động sản): Chính phủ có thể đẩy nhanh phê duyệt các dự án, tăng nguồn cung nhà ở xã hội để giảm áp lực tăng giá mất kiểm soát.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời