8 giờ trước

8 giờ trước
7 giờ trước
Khi nghe giọng hát của người nông dân trong buổi ban mai, nhân vật trữ tình đã có những liên tưởng giàu sức gợi và đậm chất làng quê. Giọng hát “trầm trầm” ấy được cảm nhận “như tiếng lúa khô chảy vào trong cót”, một hình ảnh gợi lên âm thanh êm đều, chắc nịch, mang theo cảm giác no đủ, yên tâm sau mùa gặt. Đó không chỉ là âm thanh của lúa mà còn là tiếng vọng của thành quả lao động, của sự tích góp bền bỉ qua tháng ngày lam lũ. Liên tưởng tiếp theo “như đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày” lại gợi cảm giác mạnh mẽ, khỏe khoắn, gắn với nhịp điệu lao động và sức sống của đất đai. Giọng hát vì thế không chỉ vang lên từ con người mà dường như cất lên từ chính ruộng đồng, từ mạch sống của quê hương. Những liên tưởng ấy vừa giản dị, gần gũi với đời sống nông thôn, vừa mới lạ, tinh tế khi dùng hình ảnh để diễn tả sắc độ âm thanh. Qua đó, Nguyễn Quang Thiều cho thấy tư duy nghệ thuật giàu sáng tạo và bút pháp thơ hiện đại, đồng thời khắc họa giọng hát người nông dân như tiếng lòng thầm lặng mà sâu bền của quê hương Việt Nam.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời