

12/05/2026
12/05/2026
Câu 1:
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Dấu hiệu nhận biết:
Số chữ trong mỗi dòng thơ không đều.
Số câu trong mỗi khổ không cố định.
Nhịp điệu linh hoạt, phóng khoáng.
Câu 2:
Biện pháp nhân hóa trong khổ thơ thứ hai:
“Mấy lá bàng rơi nhắc nhở thu”
“Chiều ốm cũng đang chầm chậm xuống”
Hiệu quả:
Làm cho cảnh vật trở nên có hồn, gần gũi và giàu cảm xúc.
Gợi không gian buồn vắng, hiu hắt của buổi chiều thu.
Thể hiện tâm trạng cô đơn, mệt mỏi và nỗi nhớ quê hương da diết của nhân vật trữ tình.
Câu 3:
Từ khổ đầu đến khổ cuối, tâm trạng nhân vật trữ tình có sự thay đổi:
Khổ đầu:
Buồn bã, cô đơn, nhớ quê hương và bạn bè khi nằm ốm nơi quán trọ.
Khổ cuối:
Nỗi nhớ càng sâu nặng hơn, xen lẫn sự yếu đuối, bất lực và lưu luyến khi gửi thư về cho mẹ già.
⇒ Tâm trạng chuyển từ nỗi buồn cô đơn sang nỗi nhớ thương da diết, nghẹn ngào.
Câu 4:
Thông điệp sâu sắc nhất em cảm nhận được:
Dù ở bất cứ nơi đâu, quê hương và tình thân vẫn luôn là chỗ dựa tinh thần thiêng liêng của con người, đặc biệt trong những lúc cô đơn, khó khăn.
Câu 5:
Qua bài thơ, cái tôi của Văn Cao hiện lên:
Nhạy cảm, giàu cảm xúc.
Cô đơn, nhiều suy tư và rất tha thiết với quê hương, gia đình.
Khác với hình ảnh người lính trong “Tiến quân ca”:
Mạnh mẽ, hào hùng, đầy khí thế chiến đấu.
Mang tinh thần lạc quan và ý chí dân tộc.
⇒ Điều đó cho thấy tâm hồn Văn Cao rất đa dạng: vừa lãng mạn, sâu lắng vừa hùng tráng, yêu nước mãnh liệt.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời