21/08/2024

21/08/2024
28/08/2025
Câu 1.
Tác giả đặt điểm nhìn vào nhân vật Kiên. Bởi từ đoạn văn, mạch suy nghĩ, tâm trạng, dòng độc thoại nội tâm đều xoay quanh nhân vật này.
Câu 2.
Đoạn văn: “Nói chung chẳng biết đến bao giờ thì lòng mình mới có thể nguội nổi, trái tim mình mới thoát khỏi gọng bàn tay xiết chặt của những kỷ niệm chiến tranh…” → đây là lời văn nửa trực tiếp (hay còn gọi là lời nửa trực tiếp).
Không phải lời trần thuật thuần túy của tác giả.
Không phải lời trực tiếp của nhân vật.
Mà là sự hòa trộn: tác giả nhập vào dòng ý nghĩ của nhân vật Kiên để thể hiện.
Câu 3.
Mục đích của tác giả khi xây dựng cuộc đối thoại giữa Sơn và Kiên:
Làm nổi bật quan điểm khác nhau về cách đối diện với quá khứ chiến tranh: Sơn muốn kể lại cho người đời sau để nhớ; Kiên cho rằng nên quên đi nhưng lại thấy “không thể quên được”.
Qua đó, tác giả gợi ra bi kịch tinh thần của người lính sau chiến tranh, đồng thời nhấn mạnh sự ám ảnh khôn nguôi của chiến tranh đối với con người.
Câu 4.
Ý nghĩa câu văn “Và dù cho đó là khoảng thời gian bị mất, nhưng chẳng phải lỗi của anh, chẳng phải lỗi của ai cả.”:
Khoảng thời gian “bị mất” là tuổi trẻ của Kiên, bị chiến tranh cướp đi, đầy đau thương và mất mát.
Tuy nhiên, đó không phải là lỗi của riêng ai, mà là bi kịch chung của thời đại, của lịch sử dân tộc.
Câu văn bộc lộ sự cảm thông, bao dung, đồng thời cho thấy một sự thức tỉnh: con người không nên mãi oán trách, mà cần hướng về phía trước.
Câu 5.
Có thể đồng ý với suy nghĩ của Kiên: “Anh sẽ còn được sống và từ đây sự sống ấy tùy thuộc anh”.
Vì đó là một thái độ sống tích cực, khẳng định sự chủ động, ý thức tự quyết của con người trước tương lai.
Dù quá khứ đau thương, con người vẫn có thể vươn lên, sống tiếp, xây dựng một đời sống mới cho mình.
Đồng thời, nó thể hiện niềm tin vào sự đổi thay của thời đại, con người có quyền hi vọng.
21/08/2024
Câu 1
Tác giả đặt điểm nhìn vào nhân vật Kiên khi viết đoạn văn bản trên. Điều này rõ ràng qua các dòng suy nghĩ nội tâm và cảm xúc của nhân vật, đặc biệt là trong phần mô tả về nỗi đau và những kỷ niệm chiến tranh mà Kiên đang phải đối mặt.
Câu 2
Dạng lời văn nghệ thuật trong đoạn văn bản là hình ảnh ẩn dụ và so sánh. Ví dụ: "trái tim mình mới thoát khỏi gọng bàn tay xiết chặt của những kỷ niệm chiến tranh" sử dụng hình ảnh ẩn dụ để diễn tả sự đau đớn và khó khăn trong việc quên đi những kỷ niệm chiến tranh. "Những kỷ niệm có thể là êm đềm, có thể là ác hại nhưng đều để lại những vết thương" cũng sử dụng hình ảnh để diễn tả tác động lâu dài của những kỷ niệm.
Câu 3
Mục đích của tác giả khi xây dựng cuộc đối thoại giữa Sơn và Kiên là để khắc họa sự xung đột nội tâm và những cảm xúc phức tạp của nhân vật Kiên về quá khứ chiến tranh. Cuộc đối thoại giúp làm nổi bật sự khó khăn trong việc quên đi những ký ức đau thương và tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống hiện tại. Nó cũng phản ánh sự giao tiếp giữa những người sống sót và cách họ đối diện với những ký ức của mình.
Câu 4
Câu văn “Và dù cho đó là khoảng thời gian bị mất, nhưng chẳng phải lỗi của anh, chẳng phải lỗi của ai cả” có nghĩa là nhân vật Kiên nhận ra rằng khoảng thời gian khó khăn trong quá khứ không phải là lỗi của riêng mình hoặc của bất kỳ ai khác. Đây là một sự chấp nhận rằng những tổn thất và mất mát là một phần của cuộc sống mà không thể quy trách nhiệm cho ai, mà chỉ là một phần của số phận và lịch sử mà nhân vật phải đối mặt.
Câu 5
Tôi đồng ý với suy nghĩ của nhân vật Kiên rằng anh sẽ còn được sống và từ đây sự sống ấy tùy thuộc anh. Lý do là vì khi con người còn sống, họ có khả năng tự quyết định hướng đi của cuộc đời mình. Dù cho quá khứ đã để lại nhiều tổn thương và khó khăn, việc sống tiếp và làm chủ cuộc sống là quyền và trách nhiệm của mỗi cá nhân. Việc này không chỉ giúp họ vượt qua quá khứ mà còn mở ra cơ hội cho một cuộc đời mới, theo cách mà họ lựa chọn và điều chỉnh.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
4 giờ trước
Top thành viên trả lời