Xuân Diệu là "ông hoàng thơ tình" với những vần thơ ngọt ngào, say đắm. Nhưng bên cạnh đó, ông cũng có những vần thơ đầy suy tư, trăn trở trước cuộc đời. Bài thơ Giục giã là một bài thơ như vậy. Tác phẩm đã thể hiện cái tôi trữ tình đầy thiết tha, nồng nàn khi Xuân Diệu muốn hòa mình vào thiên nhiên, cuộc sống và tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của nó.
Bài thơ được mở đầu bằng những câu thơ mang tính chất tự bạch của thi sĩ:
Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi; -
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!"
Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, người đọc đã cảm nhận được tâm trạng vội vã, cuống quýt của nhân vật trữ tình. Thi sĩ muốn ôm trọn cả vũ trụ vào lòng, muốn sở hữu tất thảy mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình. Đó chính là khát vọng mãnh liệt được giao hòa cùng đất trời, là tiếng nói của một tấm lòng ham sống đến cuồng nhiệt.
Nhà thơ sử dụng hàng loạt động từ mạnh như "ôm", "riết", "say", "thâu", "cắn" để miêu tả khao khát cháy bỏng ấy. Những hành động này đều mang ý nghĩa sở hữu tuyệt đối. Nhân vật trữ tình muốn chiếm lấy toàn bộ vẻ đẹp của thiên nhiên, đất trời để thỏa mãn niềm đam mê sống của mình. Các điệp ngữ "ta muốn" cùng nhịp thơ dồn dập càng làm nổi bật hơn nữa sự hối hả, cuống quýt trong lời thơ.
Không chỉ dừng lại ở đó, thi sĩ còn muốn tận hưởng trọn vẹn hương sắc của cuộc đời. Ông muốn "chếnh choáng" trong men say của mùa xuân, muốn "đã đầy" ánh sáng và thanh sắc của vạn vật. Tất cả những hình ảnh đó đều góp phần thể hiện khát vọng sống mãnh liệt của con người.
Đoạn thơ cuối cùng là lời giục giã, thúc giục mọi người hãy nhanh chóng nắm bắt lấy cơ hội được sống và tận hưởng cuộc đời. Nhà thơ sử dụng biện pháp tu từ so sánh độc đáo để nhấn mạnh sự tương đồng giữa mùa xuân và đôi môi mọng đỏ của thiếu nữ. Cả hai đều mang vẻ đẹp căng tràn sức sống, mời gọi con người đến thưởng thức. Từ đó, Xuân Diệu kêu gọi mọi người hãy mau chóng "cắn" vào mùa xuân, tức là hãy sống hết mình, tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của cuộc đời.
Có thể thấy rằng, bài thơ Giục giã đã thể hiện một cách sâu sắc và tinh tế khát vọng sống mãnh liệt của nhà thơ Xuân Diệu. Qua đó, chúng ta cũng thấy được tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống tha thiết của ông.