1. Áo gấm về làng: Điển tích này xuất phát từ câu chuyện "Lão Hạc" của nhà văn Nam Cao. Lão Hạc là một nông dân nghèo khổ, sống cô đơn trong ngôi nhà nhỏ bé. Khi con trai lão đi làm ăn xa, lão chỉ còn lại một mảnh vườn và một chú chó vàng tên là Cậu Vàng. Lão Hạc rất thương yêu Cậu Vàng, coi nó như người thân. Một ngày nọ, vì túng quẫn, lão đã bán Cậu Vàng cho bọn buôn chó để lấy tiền lo cho tương lai của con trai. Sau khi bán Cậu Vàng, lão Hạc cảm thấy vô cùng đau đớn, day dứt. Lão quyết định tự tử bằng cách uống bả chó. Trước khi chết, lão đã nói với ông giáo rằng mình sẽ mang áo gấm về làng. Câu chuyện thể hiện sự bất hạnh, bi kịch của những người nông dân nghèo khổ trong xã hội cũ. Họ phải chịu đựng nhiều khó khăn, vất vả nhưng vẫn giữ được lòng nhân ái, tình yêu thương.
2. Nước mắt cá sấu: Nước mắt cá sấu là nước mắt giả dối, nhằm che giấu bản chất xấu xa, tàn ác. Điển tích này bắt nguồn từ câu chuyện cổ tích "Cá sấu và đàn vịt". Trong câu chuyện, cá sấu là một con vật độc ác, thường xuyên bắt nạt các loài động vật khác. Một lần, cá sấu gặp một đàn vịt đang bơi lội trên sông. Cá sấu liền giả vờ hiền lành, rủ rê đàn vịt vào hang của mình chơi. Khi đàn vịt tin tưởng cá sấu, cá sấu liền nuốt chửng cả đàn vịt. Khi bị đàn vịt phản kháng, cá sấu đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết. Tuy nhiên, hành động của cá sấu đã bị đàn vịt vạch trần. Câu chuyện thể hiện sự gian xảo, độc ác của cá sấu.
3. Dây cà ra dây muống: Dây cà ra dây muống là cách nói ẩn dụ chỉ việc nói lan man, dài dòng, không tập trung vào vấn đề chính. Điển tích này bắt nguồn từ câu chuyện "Thầy bói xem voi". Năm thầy bói mù sờ vào từng bộ phận của con voi rồi phán về con voi. Thầy thứ nhất sờ vào vòi thì bảo con voi sun sun như con đỉa. Thầy thứ hai sờ vào chân thì bảo con voi như cái cột đình. Thầy thứ ba sờ vào tai thì bảo con voi bè bè như cái quạt thóc. Thầy thứ tư sờ vào đuôi thì bảo con voi tun tủn như cái chổi sể cùn. Thầy thứ năm sờ vào ngà thì bảo con voi chần chẫn như cái đòn càn. Mỗi thầy đều có nhận xét riêng, nhưng tất cả đều sai lệch so với thực tế. Câu chuyện thể hiện sự thiếu hiểu biết, chủ quan của con người.
4. Vàng thật không sợ lửa: Vàng thật không sợ lửa là câu tục ngữ thể hiện phẩm chất cao quý của con người. Vàng thật dù trải qua thử thách ở nhiệt độ cao cũng không bị biến dạng, mất màu. Tương tự, con người có phẩm chất tốt đẹp, đạo đức cao thượng cũng sẽ luôn vững vàng trước mọi thử thách, khó khăn. Điển tích này bắt nguồn từ câu chuyện "Thử vàng". Vua Hùng muốn tìm người tài giỏi để giúp đỡ đất nước nên đã ra lệnh cho các chàng trai đến dự thi. Các thí sinh phải vượt qua nhiều thử thách, trong đó có thử thách nấu vàng. Người nào nấu được vàng thành công sẽ được phong làm vua. Có một chàng trai tên là Lang Liêu, tuy nghèo khó nhưng lại có tấm lòng nhân hậu, hiếu thảo. Chàng đã dùng gạo nếp, đậu xanh, thịt lợn để nấu thành món bánh chưng. Bánh chưng của Lang Liêu vừa ngon, vừa đẹp, lại vừa có ý nghĩa sâu sắc. Vua Hùng đã chọn Lang Liêu làm vua. Câu chuyện thể hiện tinh thần kiên cường, bất khuất của con người.
5. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã là câu tục ngữ thể hiện quy luật tự nhiên của muôn loài. Những con vật cùng loại thường tụ tập, kết bầy với nhau. Tương tự, con người cũng thường tìm kiếm, gắn bó với những người có chung sở thích, quan điểm, lý tưởng. Điển tích này bắt nguồn từ câu chuyện "Trâu đen và trâu trắng". Hai con trâu đen và trâu trắng sống chung một khu rừng. Trâu đen thích ăn cỏ non, còn trâu trắng thích ăn lá cây. Một hôm, trâu đen đi kiếm cỏ non thì gặp trâu trắng đang ăn lá cây. Trâu đen liền mắng trâu trắng là ngu ngốc, không biết phân biệt thức ăn. Trâu trắng đáp lại rằng mỗi con trâu có sở thích riêng, không ai giống ai. Từ đó, trâu đen và trâu trắng không còn chơi với nhau nữa. Câu chuyện thể hiện sự khác biệt về tính cách, sở thích giữa con người.