9 giờ trước

Lỳ Xuân Mư
9 giờ trước
Lỳ Xuân Mư
9 giờ trước

9 giờ trước
8 giờ trước
Hai đoạn thơ trích từ tác phẩm Đường ra mặt trận của Chính Hữu và Chúng ta đi đường dài của Phạm Tiến Duật đều phản ánh cuộc sống và tâm trạng của những người lính trong thời kháng chiến chống Pháp, nhưng mỗi tác giả lại thể hiện những khía cạnh khác nhau, mang đến cho người đọc những cảm nhận đặc sắc về tinh thần và con đường của những người chiến sĩ.
Trong đoạn thơ của Chính Hữu, hình ảnh mở ra là một bức tranh sinh động, rộn rã của những buổi lên đường ra trận. “Những buổi vui sao, cả nước lên đường, xao xuyến bờ tre, từng hồi trống giục” là những câu thơ đầy nhịp điệu, gợi cảm giác náo nức, xao xuyến, gần như cả thiên nhiên và con người hòa nhịp với bước chân của những chiến sĩ. Những chi tiết đời thường như “xôi nắm cơm đùm, riu rit theo nhau” vừa gần gũi, vừa gợi cảm giác ấm áp, đời sống tinh thần của con người trong hoàn cảnh chiến tranh. Súng nhỏ súng to, chiến trường chật chội không làm nhạt đi niềm vui, ngược lại, tiếng cười hăm hở và hàng ngũ bộ đội “trùng trùng điệp điệp” gợi lên tinh thần lạc quan, đoàn kết, sức sống mãnh liệt của những con người trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy. Phương pháp miêu tả của Chính Hữu chú trọng đến sự sinh động, nhịp điệu, sự hòa quyện giữa con người và thiên nhiên, tạo nên một hình ảnh vừa hào hùng, vừa gần gũi, thân thuộc.
Trong khi đó, đoạn thơ của Phạm Tiến Duật lại phản ánh hành trình ra trận từ góc nhìn tập thể, nhấn mạnh vào quá trình trưởng thành, tinh thần đồng đội và những cảm xúc thầm lặng nhưng sâu sắc. “Khi lên xe chúng ta chưa quen nhau, lúc xuống xe ta đã thành bè bạn” là câu thơ giản dị nhưng đầy sức gợi, thể hiện sự gắn kết nhanh chóng giữa những con người vốn xa lạ khi cùng nhau bước vào một mục tiêu cao cả. Hình ảnh “chúng ta đi đường dài… những trái tim xếp theo hàng dọc” gợi lên cảm giác hành quân dài ngày, gian khổ, nhưng cũng thể hiện sự kỷ luật và tinh thần đoàn kết. Phạm Tiến Duật sử dụng nhịp điệu chậm, dài, lặp đi lặp lại để tạo cảm giác quãng đường mệt mỏi nhưng đầy ý nghĩa, nhấn mạnh sự kiên nhẫn, bền bỉ và tinh thần hi sinh thầm lặng của những người lính.
So sánh hai đoạn thơ, ta thấy Chính Hữu thiên về khắc họa hình ảnh vui tươi, náo nức, tinh thần lạc quan, rộn ràng trong khoảnh khắc xuất phát, còn Phạm Tiến Duật lại thiên về hành trình dài, nhấn mạnh vào tinh thần đồng đội, sự gắn kết và niềm tin thầm lặng vào mục tiêu lớn lao. Chính Hữu dùng ngôn từ rộn rã, hình ảnh sinh động, còn Phạm Tiến Duật sử dụng ngôn từ giản dị nhưng sâu lắng, giàu nhịp điệu hành quân.
Cả hai đoạn thơ đều phản ánh một cách chân thực đời sống, tâm hồn và tinh thần người lính thời kháng chiến. Một bên là sự hăm hở, náo nức ngay khi bước chân ra trận, một bên là sự kiên nhẫn, bền bỉ trong hành trình gian khó. Kết hợp lại, chúng cho thấy một bức tranh toàn diện về tuổi trẻ, về lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin vào lý tưởng cao cả trong thời chiến.
Như vậy, Chính Hữu và Phạm Tiến Duật đều thành công trong việc ca ngợi tinh thần người lính, nhưng mỗi tác giả lại mở ra một góc nhìn riêng: sự rộn rã, náo nức của thời khắc xuất phát và sự bền bỉ, gắn kết của hành trình dài, làm phong phú thêm hình ảnh người lính Việt Nam trong lòng người đọc
9 giờ trước
Lỳ Xuân Mư Dưới đây là **bài văn nghị luận khoảng 600 chữ** so sánh và đánh giá hai đoạn thơ trong hình bạn gửi:
---
**Bài viết:**
Thơ ca kháng chiến Việt Nam luôn mang trong mình âm hưởng hào hùng, thể hiện tinh thần yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc. Hai đoạn thơ trong *“Đường ra mặt trận”* của Chính Hữu và *“Chúng ta đi đường dài”* của Phạm Tiến Duật là những khúc ca tiêu biểu cho vẻ đẹp của người lính trong hai thời kỳ khác nhau: cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Cả hai đều khắc họa hình ảnh đoàn quân ra trận, song mỗi nhà thơ lại gửi gắm một sắc thái cảm xúc riêng, góp phần làm nên diện mạo phong phú của thơ ca cách mạng.
Trong đoạn thơ của **Chính Hữu**, không khí ra trận hiện lên sôi nổi, náo nức mà cũng đầy thiêng liêng. Từ “Những buổi vui sao” vang lên như tiếng reo hò của cả dân tộc. Những âm thanh “hồi trống giục”, “tiếng cười hăm hở” hòa cùng hình ảnh “xóm dưới làng trên, con trai con gái… ríu rít theo nhau” đã tái hiện một không khí hội lớn – hội của lòng yêu nước. Người lính ra đi giữa vòng tay quê hương, mang theo niềm tin chiến thắng. Thơ Chính Hữu thường giản dị, chân thật, giàu cảm xúc, và ở đây ông đã thể hiện được vẻ đẹp đoàn kết quân dân, sự lạc quan, tin tưởng của cả một thế hệ đi vào chiến trường với tâm thế “ra trận mà như đi hội”.
Còn trong đoạn thơ của **Phạm Tiến Duật**, tinh thần ra trận vẫn sục sôi nhưng mang sắc thái hiện đại, trẻ trung và phóng khoáng hơn. Hình ảnh “Nhắm mắt trận tiến vào như cơn lốc” thể hiện nhịp điệu gấp gáp, mạnh mẽ của những đoàn xe trên tuyến đường Trường Sơn. Người lính thời chống Mỹ hiện lên vừa gan góc, vừa lãng mạn. Giữa bom đạn khốc liệt, họ vẫn giữ tinh thần lạc quan, yêu đời: “Suối đường dài hồi hộp biết bao nhiêu”. Bút pháp của Phạm Tiến Duật giàu chất hiện thực, có nhịp điệu nhanh, dồn dập như chính hơi thở của thời đại. Nhà thơ không chỉ miêu tả hành trình chiến đấu mà còn ngợi ca sức mạnh tập thể – “những trái tim xếp theo hàng dọc” – biểu tượng cho tinh thần đoàn kết và ý chí bền bỉ của thanh niên Việt Nam trên con đường giải phóng miền Nam.
Nếu thơ Chính Hữu mang âm hưởng cổ điển, giàu cảm xúc trữ tình và tập trung khắc họa tình quân dân nồng ấm, thì thơ Phạm Tiến Duật lại trẻ trung, năng động, phản ánh hiện thực chiến tranh với giọng điệu hiện đại và tinh thần lạc quan cách mạng. Cả hai nhà thơ đều gặp nhau ở điểm chung: ca ngợi lý tưởng chiến đấu, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của người lính Việt Nam trong hai thời đại kháng chiến khác nhau.
Hai đoạn thơ, hai thời kỳ nhưng cùng vang lên bản hùng ca của dân tộc. Một bên là khí thế lên đường của những người lính đầu tiên giành độc lập; bên kia là nhịp bước hào hùng của thế hệ tiếp nối trên con đường thống nhất đất nước. Chính sự tiếp nối ấy đã làm nên sức sống bền bỉ của thơ ca Việt Nam – nơi mà mỗi vần thơ đều thấm đẫm niềm tin, tình yêu và khát vọng tự do.
---
📘 **Độ dài:** khoảng 600 chữ.
Bạn có muốn mình giúp viết **phiên bản ngắn hơn (khoảng 400 chữ)** để luyện thi THPT hoặc học trên lớp không?
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
Top thành viên trả lời