1. Theo tôi, việc rút ra bài học từ câu chuyện quan trọng hơn so với việc đơn thuần kể lại câu chuyện. Điều này dựa trên nguyên tắc rằng mục đích chính của việc viết văn bản là truyền đạt thông điệp hoặc kiến thức cho độc giả. Bằng cách trình bày bài học trực tiếp, tác giả đảm bảo rằng thông điệp sẽ rõ ràng và dễ hiểu hơn cho người đọc. Ngược lại, nếu chỉ tập trung vào việc kể lại câu chuyện mà không đề cập đến bài học, người đọc có thể bỏ lỡ cơ hội học hỏi và suy ngẫm sâu sắc về vấn đề được đặt ra.
2. Sự khác biệt giữa số đông các bạn trong lớp và J được thể hiện qua nhiều khía cạnh:
- Về hành động: Số đông các bạn thường cố gắng hòa nhập, làm theo đám đông, còn J luôn giữ vững lập trường, tự tin thể hiện cá tính riêng.
- Về thái độ: Số đông các bạn tỏ ra lo lắng, sợ hãi, còn J luôn tự tin, dũng cảm.
- Về kết quả: Số đông các bạn bị cô lập, xa lánh, còn J được mọi người yêu quý, tôn trọng.
Sự khác biệt này phản ánh rõ nét sự khác biệt giữa lối sống theo đám đông và lối sống tự chủ, khẳng định bản thân.
3. Tác giả đã sử dụng phương pháp triển khai song song, tức là vừa nêu điều cần bàn luận, vừa đưa ra bằng chứng từ thực tế để chứng minh. Cách triển khai này mang lại hiệu quả cao bởi nó giúp người đọc dễ dàng nắm bắt nội dung chính của văn bản, đồng thời cung cấp dẫn chứng cụ thể, thuyết phục.
4. Tôi đồng ý với cách phân chia sự khác biệt của tác giả. Sự khác biệt vô nghĩa thường xuất phát từ việc chạy theo xu hướng, ham muốn được chú ý, trong khi sự khác biệt có ý nghĩa lại đến từ việc dám nghĩ, dám làm, dám thể hiện bản thân một cách chân thành, tích cực.
5. Số đông thường thể hiện sự khác biệt vô nghĩa vì họ thiếu tự tin, sợ bị đánh giá, hoặc đơn giản là muốn hòa nhập với đám đông. Để tạo ra sự khác biệt có ý nghĩa, mỗi người cần rèn luyện bản lĩnh, lòng tự trọng, và khả năng sáng tạo. Họ cũng cần biết cách giao tiếp, ứng xử khéo léo để tránh gây hiểu lầm, xung đột.