
6 giờ trước
4 giờ trước
Câu em nhắc tới liên quan đến truyện “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ.
Trong truyện này, Vũ Nương (vợ chàng Trương) vì muốn con nhỏ bớt nhớ cha nên chỉ vào cái bóng trên vách và nói đó là cha. Đến khi chàng Trương đi lính về, đứa bé nói “cha Đản chỉ đến ban đêm”, khiến Trương Sinh hiểu lầm vợ mình không chung thủy, cho rằng nàng “đóng kịch”, lừa dối mình. Bi kịch bắt đầu từ đó.
Thực ra, Vũ Nương là người hiền thục, nết na, giàu đức hi sinh, hoàn toàn không làm điều xấu. “Đóng kịch” ở đây không phải giả dối mà là một cách nói đầy yêu thương của người mẹ, nhưng lại bị hiểu sai, dẫn đến kết cục đau lòng.
Câu chuyện ấy nhắc chúng ta một điều rất người:
một lời nói thiếu lắng nghe có thể biến yêu thương thành tai họa,
và số phận người phụ nữ xưa mỏng manh như khói trên vách nhà.
Đó là một truyện ngắn trung đại, không phải cổ tích, nhưng buồn và ám ảnh theo cách rất cổ tích… chỉ là cổ tích không có hậu.
6 giờ trước
Câu "Nơi bác gái tôi đóng kịch làm vợ vua" nhắc đến câu chuyện cổ tích Tấm Cám, nói về nhân vật mẹ con Cám đã lừa gạt, hãm hại Tấm để Cám có cơ hội làm vợ vua, thể hiện hành động xảo trá, mưu mô của dì ghẻ và Cám.
Nếu bạn muốn hỏi bài tập
Các câu hỏi của bạn luôn được giải đáp dưới 10 phút
CÂU HỎI LIÊN QUAN
4 giờ trước
29/12/2025
Top thành viên trả lời