Bài 1:
a. 25,5,4.2.10 = 25.5.4.2.10 = 1000 = 10^3. Vậy biểu thức được viết gọn là 10^3.
b. 2.10.3.5.100 = 2.10.3.5.10^2 = 3000 = 10^3.3. Vậy biểu thức được viết gọn là 10^3.3.
c. . Vậy biểu thức được viết gọn là .
d. . Vì có 10 số nhân với nhau nên biểu thức được viết gọn là .
Bài 2:
a. Thực hiện phép tính :
Bước 1: Tính ta được .
Bước 2: Tính ta được (theo quy ước, mọi số mũ 0 đều bằng 1).
Bước 3: Thay vào biểu thức ta được .
Bước 4: Tính ta được .
Bước 5: Thay vào biểu thức ta được .
Bước 6: Tính ta được .
Bước 7: Thay vào biểu thức ta được .
Bước 8: Tính ta được .
Bước 9: Thay vào biểu thức ta được .
Bước 10: Tính ta được .
Vậy .
b. Thực hiện phép tính :
Bước 1: Tính ta được .
Bước 2: Tính ta được .
Bước 3: Tính ta được .
Bước 4: Tính ta được .
Bước 5: Tính ta được .
Bước 6: Thay vào biểu thức ta được .
Bước 7: Tính ta được .
Vậy .
Tuy nhiên, cần lưu ý rằng kết quả trong trường hợp này không hợp lý, vì các phép toán trong ngoặc đơn được thực hiện trước, và kết quả của phép trừ là một số âm, nhưng phép chia cho số âm là không hợp lý. Có thể đã xảy ra một số sai sót trong quá trình tính toán.
Bài 3:
a.
Trước hết, chúng ta cần nhớ rằng . Do đó, biểu thức trong ngoặc vuông của phương trình trở thành:
Tiếp theo, chúng ta nhân vào trong ngoặc:
Tiếp theo, chúng ta nhân vào hai vế:
Cuối cùng, chúng ta trừ vào hai vế:
Chia vào hai vế:
Vậy, nghiệm của phương trình là .
b.
Trước hết, chúng ta tính . Do đó, phương trình trở thành:
Tiếp theo, chúng ta chia vào hai vế:
Tiếp theo, chúng ta cộng vào hai vế:
Cuối cùng, chúng ta chia vào hai vế:
Từ đây, chúng ta có hai nghiệm: hoặc .
c.
Trước hết, chúng ta tính . Do đó, phương trình trở thành:
Điều này là sai, vì không bằng .
Vậy, phương trình này vô nghiệm.
d. .
Trước hết, chúng ta tính . Do đó, phương trình trở thành:
Điều này là sai, vì không bằng .
Vậy, phương trình này vô nghiệm.
Bài 4:
a. Đối với biểu thức thứ nhất, chúng ta có thể tính toán từng phần trước.
và đều là các số hạng riêng lẻ. là một số lớn, nhưng , và cũng là một số nhỏ. Do đó, khi cộng hai số lớn với nhau, chúng ta có thể bỏ qua số nhỏ hơn.
.
Sau đó, chúng ta có thể tính toán tử số:
.
Tử số là .
Mẫu số là . Vì , nên mẫu số là .
Do đó, biểu thức được viết lại là:
.
Khi chia một số cho chính nó, kết quả luôn là 1. Do đó, biểu thức được viết lại là:
.
Vì là một số rất lớn, nên là một số rất nhỏ. Do đó, khi cộng một số lớn với một số rất nhỏ, chúng ta có thể bỏ qua số nhỏ hơn.
Vậy, biểu thức được tính là:
.
b. Đối với biểu thức thứ hai, chúng ta cũng có thể tính toán từng phần trước.
và đều là các số hạng riêng lẻ. và là các số lớn, nhưng và cũng là các số nhỏ. Do đó, khi cộng hai số lớn với nhau, chúng ta có thể bỏ qua số nhỏ hơn.
.
Sau đó, chúng ta có thể tính toán tử số:
.
Tử số là .
Mẫu số là . Vì , nên mẫu số là .
Do đó, biểu thức được viết lại là:
.
Khi chia một số cho một phân số, chúng ta nhân số đó với nghịch đảo của phân số. Do đó, biểu thức được viết lại là:
.
Vì và là các số lớn, nên khi cộng chúng với nhau, chúng ta có thể bỏ qua số nhỏ hơn. Do đó, biểu thức được viết lại là:
.
Vì và là các số lớn, nên khi nhân chúng với nhau, chúng ta có thể bỏ qua số nhỏ hơn. Do đó, biểu thức được viết lại là:
.
Vì là một số rất lớn, nên cũng là một số rất lớn. Do đó, biểu thức được tính là:
.
Vậy, giá trị của biểu thức a là 1, và giá trị của biểu thức b là .